Tác giả: Pé Chồn Present
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342068
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2068 lượt.
c giữa bầy hổ báo dữ tợn muốn trốn chạy cũng không được.
Nàng biết phải làm sao tự mình chống lại mọi thứ khi không có y đây!?
—————–
Phu nhân cả người bi lụy khi sự thật bị người ta vạch trần cũng không biết là con mình đã dẫn mình đi. Không ngờ bên ngoài A Thuần đậu cỗ xe ngựa chờ sẵn. Y tỏ ra hài lòng vì đến cả tên thuộc hạ còn đoán trước hôm nay y sẽ phải bị đuổi khỏi Cao gia.
Khi xe ngựa lao đi, phu nhân mới nhìn sang con. Mạnh Kỳ ngồi nhìn ngoài ô cửa, thái độ cư nhiên bình thường như không có chuyện gì xảy ra nhưng thật sâu trong tâm y đang lo lắng khi còn mình Linh Nhi ở lại gánh vác gia sản đó. Y không lo nàng làm không được, y chỉ lo kẻ xấu sẽ lợi dụng ám hại nàng khi y không thể ở gần che chở bảo vệ.
Phu nhân lại nhìn cỗ xe rồi hỏi…
- Chúng ta đi đâu?
Nghe hỏi Mạnh Kỳ mới dời mắt sang nhìn mẫu thân xinh đẹp của mình. Ánh nhìn của y nhạt nhẽo vô tình không trả lời. Phu nhân cảm thấy thấy ê chề trong lòng vì mình chịu ngày hôm nay cũng mình tự gây ra. Tuổi trẻ bồng bột, cả khi trưởng thành bà ấy cũng không tỉnh táo ra. Nay có bị con khinh thường không trả lời cũng là lẽ thường.
A Thuần ngừng lại ở một trang viên ngoại thành. Y tự mình xuống xe và căng dặn…
- Đưa mẫu thân ta đến phủ ở Giao Châu, gọi đại phu chăm sóc cẩn thận rồi về báo tin cho ta biết. Ta còn một số việc cần ở lại chưa về đó được!
- Dạ! Thiếu gia!
Y nhìn mẫu thân định không nói gì. Phu nhân cũng thiết nghĩ có thắc mắc hơn thì chính con mình sẽ không buông dù chỉ là một câu giải thích… nhưng sau đó khi A Thuần chuẩn bị đánh xe thì y ngăn lại. Y đến nắm lấy tay khiến bà ấy bất ngờ, tuấn nhan tuy lạnh nhạt như vốn có song y vẫn nhìn thẳng vào phu nhân nói ra lời thật tâm trong lòng…
- Đến đó mẫu thân hãy nghỉ ngơi đừng suy nghĩ nữa, đừng nhớ gì về Cao gia hay mọi chuyện… Con hi vọng chúng ta nửa đời còn lại có thể như mẫu tử khác … chí ít là vẫn còn là mẫu tử. Mẫu thân đừng làm điều gì khiến con không thể nhìn mặt người nữa có được không?
Phu nhân run lên nghe lệ đọng trên khóe mắt. Lời y không khác chi van xin một sự dừng lại. Rốt cuộc chính y đã bị mất lòng tin quá nhiều, không muốn nhưng cũng không còn tin tưởng mong mẫu thân mình không làm ra chuyện gì xấu hổ nào nữa. Dù thế trong tâm y vẫn muốn mẫu thân sẽ biết suy nghĩ làm lại tất cả.
Cuối cùng khi xe rời đi phu nhân đã khóc. Cả đời này toàn làm sự sai trái, chỉ có lời nói hôm nay của con khiến bà ấy thức tỉnh ân hận. Loại mẫu thân như vậy lẽ ra không đáng để Mạnh Kỳ cho thêm một cơ hội như vậy. Nếu y có oán hận hay khinh bỉ thì bà ấy xứng đáng nhận hết không dám van xin một lời.
- Mạnh Kỳ có phủ ở Giao Châu từ bao giờ!? – Phu nhân hỏi, chuyện cũng đã xong hết nên A Thuần cũng thưa chuyện luôn.
- Thiếu gia biết sớm gia sản Cao gia không thuộc về mình nên ba năm qua tự mình đã mở đường làm ăn riêng cùng một thương nhân họ Liễu. Thiếu gia thật sự rất tài giỏi, trong tay có sẵn cơ nghiệp riêng rồi!
Nghe xong phu nhân nhân cũng bất ngờ, môi cười nhẹ nhớ y năm xưa còn bé đã luôn làm những chuyện thông minh lanh lợi hơn người rồi. Bà ấy cũng tự thì thầm…
- Phải! Nó vẫn luôn tài giỏi như thế!
Từng ấy thời gian qua, những thứ đáng trân trọng trong cuộc đời này bà ấy cũng đã quên lãng. Bà ấy đã quên rằng nam nhân năm xưa mình đem lòng yêu say đắm nhiều đến thế nào nên dẫu gả đi với bào thai trong bụng vẫn nguyện không ân hận. Vậy mà chưa một ngày phu nhân yêu thương đứa con mình mang nặng đẻ đau đó.
Khi nước mắt muộn khô dần, phu nhân thơ thẫn nhìn ra xe rồi nói với A Thuần đang đánh xe phía trước.
- Cho ta đến núi Mộc Sơn!
- Nhưng thiếu gia…
- Cứ cho ta đến đó!
A Thuần đành vâng lời, đánh vòng xe trở lại sang ngọn núi lớn. Mộc Sơn tự là nơi phu nhân thường hay đi viếng mỗi ngày rằm lớn. A Thuần buâng khuâng không dám nói gì khi đi theo lên núi. Trụ trì là một tăng ni đứng tuổi., phu nhân vào gặp cả một ngày trời.
Tên hầu không biết có nên về báo với Mạnh Kỳ hay không thì bất ngờ khi phu nhân mặc áo phật tử nhạt màu xám tro, tóc không còn trâm vàng trâm ngọc, mặt còn còn phấn hồng son đỏ. Phu nhân đến với một lá thư rồi căng dặn…
- Đưa Mạnh nhi giúp ta thư này. Nói với nó ta không đáng để nó phải hầu phụng nửa đời còn lại. Ta ở đây tốt lắm rồi không cần lo đến ta nữa!
- Nhưng phu nhân… thiếu gia sẽ…
- Nó không đáng phải có người mẹ tệ hại như ta! Cám ơn ngươi, cứ yên tâm quay về đi!
Phu nhân trông có vẻ thanh thản hơn khi tiếp tục về sống trong nhung lụa từ con mình. Bà ấy biết mình không đáng nhận lấy những thứ ấy từ con nữa.
Trong lòng giờ như mặt hồ tĩnh sau cơn mưa lớn. Thanh thản. Nhẹ nhàng. Ở lại nơi cảnh chùa cầu kinh niệm phật xá tội lỗi mình gây ra, phu nhân cũng sẽ nhờ ơn trên giúp con mình vẫn sẽ mạnh mẽ, tài giỏi làm lại được hết tất cả từ đầu khi ra khỏi Cao gia.
Chỉ một cái chớp mắt thời thế cũng có thể thay đổi huống chi con người. Linh Nhi bước ra xưởng nhìn mọi thứ vừa quen thuộc vừa vô cùng xa lạ. Giờ đây trên dướ