Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Tác giả: Stein

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.

anh ôn bài cẩn thận nhé, bye bye!”
Nói xong, tôi liền gác máy.
Tôi nhìn vẻ mặt tươi cười của Tiểu Dư là đã biết chuyện tôi nhờ, cô ấy nhất định đã giúp tôi làm xong. Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tiểu Dư kể cho tôi nghe bản tin mà mình nghe ngóng được về vụ CS của Viên Duyệt.
Tôi thích thú nằm trên giường, nghĩ thầm ngày mai sẽ là một ngày tươi đẹp, giống như mức độ của tiết tiếng anh đối với tôi mà nói thì chẳng giải quyết được vấn đề gì, điều quan trọng nhất là, một ngày nay tôi không gặp Vũ Đạo, hơn nữa còn có tiến triển với Viên Duyệt, mặc dù chỉ là một chút ít. Quả nhiên, con người chỉ cần sống thì vĩnh viễn có hi vọng.






Tỏ Tình Bất Ngờ.
Thứ sáu, tám giờ sáng không có tiết học, chỉ có một mình Giả Họa dậy đi điểm danh. Lúc quay về, Giả Họa nhỏ giọng nói với đứa vẫn đang mơ màng tôi đây: “Hình như là đồ bổ của cậu đến rồi đấy.”
Tôi cho là cô ấy đùa nên không để tâm, tiếp tục ngủ, Giả Họa thì đi đến lớp tự học.
Chín giờ hơn mới tỉnh dậy, chẳng bao lâu dưới cửa sổ có người hô tên tôi, ngó đầu xuống nhìn, thì ra là Chu Lễ!! Sao cậu ta lại đến đây? Không phải cậu ta đang ở Trường Xuân sao? Chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi lơ mơ chạy xuống tầng.
“Không phải anh… không phải anh đang ở Trường Xuân sao?”
“Chủ nhật anh về.”
“Vậy hôm nay mà ngày mai anh tính sao?” Tôi vừa nói xong, Chu Lễ khẽ biến sắc, tôi lập tức nhận ra chuyện không ổn.
“Hay là anh quay về nhà trước, cuối tuần em hẹn mọi người cùng đến tụ tập, bây giờ em sẽ gọi điện cho Trần Tùng, để anh ấy sắp xếp.” Tôi nói rất vội vàng và lo lắng, bàn tay đang lấy điện thoại bị Chu Lễ nắm lại, tôi cảm thấy sức mạnh trên bàn tay cậu ấy, đột nhiên cậu ta lại buông ra, thái độ cũng từ nghiêm túc chuyển thành nụ cười nhợt nhạt, “Đừng gọi điện cho mọi người nữa, đột nhiên anh nhớ ra mình không mang theo tài liệu ôn tập, hết cách rồi, chiều anh phải về trường thôi.” Cậu ta nắm tay tôi nửa ngày không buông, cho đến khi tôi khó chịu lắc lắc tay, cậu ta mới từ từ bỏ ra. Một lúc lâu, chúng tôi không ai lên tiếng.
“Em vẫn thích Tống Tuấn sao?” Cậu ta nặng nề hỏi.
Tôi lắc đầu, đột nhiên cảm nhận được áp lực trước nay chưa từng thấy. Lúc này đã đến cửa khoa, bạn bè lần lượt đi vào, tôi và Chu Lễ tự nhiên trở thành tâm điểm của sự chú ý. Tôi muốn duy trì mối quan hệ trước đây với cậu ấy, không muốn thay đổi, nhưng lần đầu tiên đối diện với tình huống này, tôi lại không biết phải từ chối khéo léo như thế nào, đầu tôi sắp loạn lên rồi. Vừa hay lúc này Viên Duyệt đi qua, tôi bước lên vài bước kéo lấy cậu ấy, tôi chỉ vào Viên Duyệt nói với Chu Lễ: “Em định thích cậu ấy!”
Vì lời tỏ tình bất thình lình của tôi mà Viên Duyệt sững người một lúc, sau đó lập tức khéo léo thoát khỏi tay tôi, lịch sự nói với tôi và Chu Lễ: “Xin lỗi, mười giờ lên lớp rồi, tôi không vào muộn được.” Nói xong, cậu ta bước vội đi vào.
Còn đám nam sinh trong khoa đang đứng sững ở một bên thì nửa ngày sau mới hoàn hồn, nhao nhao ồn ào đi theo Viên Duyệt vào giảng đường. Nhìn theo bóng dáng của Viên Duyệt, vô tình thấy Vũ Đạo đang đứng bên cạnh cửa sổ giảng đường tầng trên. Anh ta đang nhìn chăm chăm vào tôi, tôi trừng mắt nhìn lại, nhưng dường như anh ta không có ý định rời đi. Tôi cụp mắt xuống, đi đến bên cạnh Chu Lễ, nhỏ giọng nói: “Em xin lỗi!”
Chu Lễ do dự một chút, sau đó xoa đầu làm rối tóc tôi như trước kia, “Em không nên ngoan ngoãn lễ phép như vậy!”
Đúng rồi, trước kia tôi tuyệt đối sẽ nhảy lên làm loạn vô lý. Dường như cậu ấy rất lưu luyến mái tóc tôi, Chu Lễ khẽ thở dài: “Mới hai tuần không gặp mà tóc em đã dài ra rồi, có lẽ em để tóc dài sẽ rất xinh.”
Cùng động tác ấy, lúc trước tôi sẽ cảm thấy rất tự nhiên, nhưng lúc này tôi lại cảm thấy cơ thể mình khẽ cứng đờ, có lẽ cậu ấy cũng cảm thấy điều đó nên bèn thu tay lại, “Anh ra ga xe lửa đây, không đợi em tan học nữa. Sắp muộn rồi, em mau đi đi.”
“Ừm, anh đi đường cẩn thận nhé!” Tôi nói xong, nhanh chóng quay người chạy biến, không dám vừa đi ngược vừa vẫy tay chào tạm biệt cậu ấy như trước kia, lần này tôi cũng không quay đầu lại, đi càng xa tôi càng cảm thấy thoải mái.
Sự xuất hiện bất ngờ của Chu Lễ khiến tôi vào học muộn, mặc dù chỉ muộn chưa đến hai phút nhưng vào giờ Vũ Đạo vẫn trịnh trọng nói tuyệt đối không cho phép đến muộn, mà giờ học này lại chỉ có một người vào muộn, chính là tôi, người đã đề ra ‘lý thuyết đến muộn’.
Sau khi ngồi xuống, Vũ Đạo vừa ghi vào giáo án vừa nói: “Vưu Dung đến muộn, bài thi thành tích trừ ba phút.” Anh ta chẳng liếc nhìn tôi, tháo cặp kính xuống, bắt đầu vào bài.
Nhớ lại lúc thi Đại học, Chu Lễ cho tôi mượn cây thước kẻ duy nhất của cậu ấy, bây giờ nhớ lại mới hiểu. Càng nghĩ càng thấy áy náy với Chu Lễ, càng thấy bực bội, nội dung bài học tôi chỉ viết chứ không nghe. Nếu tôi đã không thể tiếp nhận cậu ấy, chi bằng làm giống như cô gái đã từ chối Ngô Ngọc, khiến cho cậu ấy hoàn toàn từ bỏ? Việc từ chối và bỏ chạy không rõ ràng vừa rồi có lẽ đã làm cậu ấy tổn thương sâu


XtGem Forum catalog