Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.

, đối với niềm hạnh phúc mà Thẩm Xuân Hiểu thổ lộ, An Châu luôn giữ vững một thái độ, nói: “Xuân Hiểu, tớ luôn cảm thấy không phải cậu yêu anh ta thật lòng, hai người đã bàn tới chuyện kết hôn chưa? Cậu có hạnh phúc và mong đợi không? Hay là, cậu cảm thấy cần tìm một người để kết hôn, mà người này có thể hiểu được những ngọt ngào cũng như đau khổ trong lòng cậu? Nếu cậu vẫn còn phân vân thì đừng vội kết hôn. Kết hôn là chuyện cả đời đấy!”.
Cô lại nói: “Xuân Hiểu, sao tớ chẳng thấy vui với mối tình này của cậu thế nhỉ? Tớ nghĩ, cuộc tình này sẽ không có kết quả, có lẽ, cậu vẫn chưa thực sự biết yêu!”.
Thẩm Xuân Hiểu cũng tự hỏi lòng, nhưng hoàn toàn không thể phân biệt được, cô nghĩ, đó chắc chắn là tình yêu. Trái tim và cảm giác của cô đều đã chấp nhận anh. Cô tin rằng chẳng bao lâu nữa, bản thân cũng có thể chấp nhận anh như thế.
Hôm nay có một cuộc họp với bộ phận Kế hoạch, Lư Hạo Tường đưa ra suy nghĩ về kiểu dáng mới, những tấm ảnh được chiếu lên bức tường trắng, anh phân tích tỉ mỉ kiểu dáng mới cũng như những nỗ lực và thay đổi mà bộ phận Thị trường cần làm, ngay cả các chi tiết nhỏ, anh cũng giới thiệu cụ thể một lượt. Anh cho rằng kiểu dáng mới lần này nếu thâm nhập vào thị trường thì chắc chắn sẽ nhận được sự hoan nghênh của các cô gái hiện đại, song quyền uy của bộ phận Thị trường lại nằm trong tay Thẩm Xuân Hiểu nên anh muốn nghe ý kiến của cô, bèn hỏi: “Giám đốc Thẩm, cô thấy được chứ?”.
Không có tiếng trả lời.
Lư Hạo Tường rất bất ngờ, trong các cuộc họp khác, dù anh không hỏi, cô cũng sẽ nêu lên quan điểm của mình, hay vì những kiến giải bất đồng mà tranh cãi với anh đến cùng, hoặc vị quan điểm giống nhau mà nhiệt tình thảo luận, còn bây giờ thì sao? Anh nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy Thẩm Xuân Hiểu một tay nghịch cây bút, tay còn lại chống cằm, khóe môi hé cười, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, hoàn toàn không để suy nghĩ vào trong buổi họp.
Anh kiên nhẫn đưa mắt nhìn cô, cao giọng nói: “Giám đốc Thẩm!”.
Thẩm Xuân Hiểu giật mình, định thần lại rồi tiện miệng nói: “Anh cứ tiếp tục trình bày đi, tôi đang nghe!”. Nói rồi, cô trở về với dáng vẻ tươi cười như trong mơ, tiếp tục mơ mộng.
Hôm qua, sau khi ăn tối dưới ánh nến cùng Chương Phương Hựu, anh đã đưa cô về nhà và ghé qua phòng cô. Nếu như không phải vì cơ thể cô không tiện thì có lẽ, họ đã hoàn thành cử chỉ thân mật nhất rồi. Nhưng, điều này không ảnh hưởng tới sự lãng mạn của hai người, họ cùng nhảy điệu Valse trong phòng khách. Không ngờ Chương Phương Hựu lại nhảy giỏi đến thế. Đối diện với ánh mắt chứa chan tình cảm của anh, cô có cảm giác mình như đang đi trên mây, vô cùng thoải mái và hạnh phúc, sau đó hai người cùng chìm vào giấc ngủ.
Bây giờ, cô vẫn đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc tối qua, nhớ lại những lời nói đầy tình tứ của Chương Phương Hựu, nhớ lại ánh mắt dịu dàng, cái ôm ấm áp và hơi thở nóng bỏng của anh, tuy cơ thể chưa hòa làm một nhưng tâm hồn lại vô cùng gần gũi.
Bỗng nhiên, bộp bộp bộp, mấy âm thanh vang lên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ ấy, trở về với hiện thực. Cô giống như một chú hươu con giật mình kinh hãi, ngước ánh mắt hoảng loạn lên bỗng thấy gương mặt Lư Hạo Tường chỉ gần trong gang tấc.
Ánh mắt anh đang lóe lên tia nhìn châm chọc, thấy đôi mắt cô cuối cùng cũng lấy lại tâm điểm, anh “hứ” một tiếng rồi nói: “Thẩm Xuân Hiểu, xin cô đấy, bây giờ đang là cuộc họp, đang trong giờ làm việc, cô có thể đừng ngẩn ngơ thế nữa được không?”.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn xung quanh, đương nhiên cô biết đang ở trong phòng họp, nhưng vì sao căn phòng chỉ có anh và cô chứ? Những người khác đâu hết rồi?
Nhìn ra thắc mắc của cô, Lư Hạo Tường lạnh lùng giải thích: “Tôi thấy bộ dạng cô thế này thì không thể họp được nên bảo họ đi hết rồi”. Anh nheo mắt nhìn cô, chua ngoa và khinh miệt nói: “Tôi nói này Giám đốc Thẩm, không phải cô đang nghĩ tới chuyện tình yêu đấy chứ? Nó khiến cô không phân biệt được ngày đêm, không phân biệt nổi công việc và cuộc sống sao? Nhìn bộ dạng hồn xiêu phách lạc của cô kìa! Hồn cô có còn gắn trên thể xác không đấy?”.
“Anh quan tâm tôi sao?” Thẩm Xuân Hiểu biết mình đã quá phân tâm, ngay cả việc Lư Hạo Tường đã trình bày những gì, mấy nhân viên trong hai bộ phận rời khỏi phòng họp lúc nào, cô cũng chẳng phát hiện ra. Nhưng, Lư Hạo Tường nói thế là ý gì chứ? Hai má cô ửng hồng, thẹn quá hóa giận, liền phản bác: “Tôi ngẩn ngơ thì sao? Tôi như thế là vì hạnh phúc, anh có muốn ngẩn ngơ cũng chả có cơ hội đâu!”.
Lư Hạo Tường nghe những lời nói ngang ngược của cô, bực bội đến mức đỏ mặt, trừng mắt, nói: “Ai thèm quan tâm tới cô. Song bây giờ đang là giờ làm việc, một mình cô thơ thẩn thì không sao, nhưng làm lãng phí thời gian của người khác mà cô vẫn còn giở lý lẽ hùng hồn như thế, dám hỏi liệu cô có biết viết hai từ hổ thẹn như thế nào không?”.
Thẩm Xuân Hiểu biết hai từ hổ thẹn viết như thế nào, hơn nữa bây giờ trong lòng cô thực sự cảm thấy hổ thẹn, bị Lư Hạo Tường nói như thế, cô chịu đuối lý nhưng không thể giảm khí thế được, bèn bực bội nói: “Tôi lãng phí thời gian của ai