Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341640

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.

vị thế nào, đầu óc vô cùng rối ren. Mới ăn được vài miếng, cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, tiếng bước chân ấy tiến vào văn phòng lớn rồi cứ thế đi thẳng.
Thẩm Xuân Hiểu vẫn đang nhai miếng bánh, vô tình liếc mắt nhìn, đó chính là người mặc bộ âu phục màu xám, thân hình cao to, chẳng phải Lư Hạo Tường sao? Đúng rồi, lúc trước cô còn chưa tính sổ được với anh, vì cú điện thoại của An Châu làm cô quên mất, bây giờ giữa trưa anh lại xông vào, trúng vào miệng súng của cô rồi.
Thẩm Xuân Hiểu lập tức đứng lên, tiến vài bước nhỏ đến cửa rồi nói: “Lư Hạo Tường, anh đứng lại!”.
Lư Hạo Tường đứng lại, quay đầu, nhìn thấy Thẩm Xuân Hiểu đang hằm hằm tức giận bước nhanh ở khu nghỉ ngơi, bèn đánh mắt nhìn một lượt, rõ ràng khí thế của cô không làm anh sợ hãi.
Thẩm Xuân Hiểu đi đến trước mặt Lư Hạo Tường, anh cao hơn cô một cái đầu, hai người đứng đó, cô chỉ cần ngẩng mặt lên là có thể nhìn thẳng vào anh, thấy anh vẫn bình thản như không, liền hậm hực nghiến răng nói: “Lư Hạo Tường, anh đừng tưởng lúc trước anh bỏ đi như thế là tôi không truy cứu nữa, sau này anh hãy tránh xa Chương Phương Hựu một chút, nếu không, tôi sẽ cho anh thấy!”.
Ánh mắt Lư Hạo Tường sâu lắng, nhìn gương mặt cô, lạnh lùng nói: “Nếu cô có lòng tin vào bản thân thì có cần cảnh cáo tôi thế không?”.
“Anh…” Thẩm Xuân Hiểu sững sờ, đúng là cô không có lòng tin vào bản thân, cô luôn cảm thấy mối tình này không bền vững, hơn nữa, rõ ràng hôm nay Lư Hạo Tường đã nói gì đó với Chương Phương Hựu nên sắc mặt Chương Phương Hựu mới khó coi đến thế. Cô thật sự lo lắng. Nhưng điều kỳ lạ là, sau khi nhận được cú điện thoại của An Châu, cô lại quên béng đi việc này, chỉ khi thấy Lư Hạo Tường, mới sực nhớ ra.
Cô bị chính bản thân làm cho mơ hồ, từ trước đến nay, cô luôn không hiểu nổi lòng mình. Nếu nói cô để ý, cô lo lắng, vì sao lại có thể quên nhanh như thế? Nếu nói cô không để ý, không lo lắng, vì sao lại cảm thấy bất an trong lòng?
Là tình bạn quan trọng hơn tình yêu, hay thứ tình cảm mà cô tưởng là thắm thiết nhưng thực ra ở trong lòng, trong tiềm thức của cô, nó không phải như thế?
Lư Hạo Tường thấy Thẩm Xuân Hiểu thẫn thờ đứng đó, chỉ nhìn cô một cái rồi đi ra.
Thẩm Xuân Hiểu đứng thẫn thờ một lúc mới quay lại khu nghỉ ngơi, thu dọn mặt bàn và quay trở về văn phòng của mình.






Nhớ anh, không giờ một phút
Màn đêm buông xuống, cả thế giới chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng trong lòng em vẫn đang le lói, tâm trạng ảm đảm, nhưng hễ ngày mai trời sáng là em có thể quên đi đêm qua mình đã lạnh lẽo nhường nào!
Nhớ anh, không giờ một phút – Trương Tịnh Dĩnh
Hai ngày sau, với bao nhiêu email không có hồi âm và mấy chục cuộc điện thoại, cuối cùng Thẩm Xuân Hiểu cũng đợi được điện thoại của An Châu.
Giọng nói của An Châu bình tĩnh hơn rất nhiều, cô ấy nói sự việc đã được giải quyết và bây giờ không sao nữa. Đúng là cô ấy có vẻ không sao, vừa cười vừa nói, rất vui vẻ.
Bên ngoài yên tĩnh, Thẩm Xuân Hiểu đọc xong bản báo cáo nhưng vẫn còn sớm quá, cô chưa thấy đói nên ở lại đăng nhập nick QQ.
Thật trùng hợp, Nhàn Đình cũng đang online.
Thẩm Xuân Hiểu bỗng có cảm giác thật gần gũi liền gửi đến cho Nhàn Đình biểu tượng mặt cười lớn.
Nhàn Đình lập tức đáp lại, đầu tiên là một gương mặt cười, sau đó hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế?”.
“Gặp anh online nên vui thôi!” Thẩm Xuân Hiểu cười đùa.
Đối phương lại gửi đến mặt cười, nói: “Sao lại lên mạng giờ này? Trong ấn tượng của tôi, cô chỉ lên mạng buổi tối thôi mà!”.
“Thỉnh thoảng cũng có ngoại lệ chứ!” Thẩm Xuân Hiểu cười, mười ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, “Tôi có hẹn đi chơi cùng bạn nhưng bây giờ cô ấy đang ăn tối, tôi không có việc gì làm nên lên mạng xem chút”.
“Ồ! Thế cô cứ tiếp tục đi, tôi được nghỉ làm rồi, bây giờ bận chút việc, chào cô nhé!”.
“Chào anh!” Thẩm Xuân Hiểu rất vui khi gặp người bạn trên mạng này, nhưng anh ấy vội vàng offline, nói là có việc cần giải quyết nên không thể trò chuyện được, bởi vậy cô không tránh khỏi cảm giác tiếc nuối. Danh sách bạn thân đều tối đèn, cô chán nản tắt QQ rồi tắt máy tính, sau đó cầm túi xách ra về. Một lúc nữa phải đến câu lạc bộ Đảo Xanh nên cô đi ăn cái gì trước đã.
Phòng làm việc lớn bên ngoài chỉ còn một bóng đèn đang sáng, không gian u ám và tĩnh mịch.
Bước ra ngoài, đối diện với văn phòng vắng lặng, Thẩm Xuân Hiểu như có cảm giác trống vắng. Cô trấn áp suy nghĩ đang trỗi dậy trong lòng, lắc lắc đầu rồi đi ra.
Vừa nghiêng đầu, cô nhìn thấy văn phòng bên phải vẫn sáng đèn, đó là phòng làm việc của Lư Hạo Tường, hôm nay anh ta cũng tăng ca sao?
Còn đang suy nghĩ miên man, ánh đèn trong căn phòng ấy vụt tắt, Lư Hạo Tường bước ra.
Anh cúi đầu, bước đi vội vàng, lúc tới gần, anh ngước mắt lên thì thấy Thẩm Xuân Hiểu ở ngay trước mặt, liền kinh ngạc, nói với vẻ bất ngờ: “Cô vẫn ở văn phòng sao?”.
“Tôi không thể ở lại văn phòng à?” Thẩm Xuân Hiểu chau mày.
Đây không phải là sự khởi đầu t


pacman, rainbows, and roller s