Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.

mặt rạng rỡ nét cười của cô, trong ánh mắt lộ rõ vẻ dịu dàng, như sợ sẽ quấy rầy dòng suy nghĩ của cô nên bước chân anh bất giác dừng lại.
Không khí yên tĩnh, người ngắm phong cảnh lại không biết mình đã trở thành phong cảnh để người khác ngắm nghía, rất giống với một bức tranh đầy ý tứ, bầu không khí vừa yên tĩnh vừa đẹp đẽ.
Dòng suy nghĩ của Thẩm Xuân Hiểu không biết đã quanh quẩn bao lâu, cuối cùng cũng quay về hiện thực, cô lập tức cảm thấy một cái nhìn đang hướng về phía mình, quay đầu lại thì bắt gặp ngay ánh mắt của Đỗ Vệ Kỳ.
Đỗ Vệ Kỳ định thần lại, như bị người ta nhìn thấu tâm can nên có chút mất tự nhiên, mỉm cười chống chế rồi đặt đĩa thức ăn lên bàn, cười nói: “Xong rồi, có thể bắt đầu ăn cơm rồi!”.
Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười, khẽ khàng đứng dậy đến giúp anh một tay, thể hiện rõ sự giỏi giang, hoạt bát của mình. Hai người như đã ngầm phân công công việc từ rất lâu rồi, bát đũa, cốc chén được bày biện đâu vào đấy, trên bàn có ba món mặn và một món canh: thịt thái sợi, xương sườn xốt tương, rau cải xào nấm, canh ba món.
Những món này có đầy đủ hương, sắc, chắc chắn mùi vị cũng không tồi. Thẩm Xuân Hiểu rất vui, thầm nghĩ nếu để Yến Minh đánh giá một cách toàn diện thì những món này đều sẽ được cộng điểm.
Đỗ Vệ Kỳ đã tháo tạp dề ra, tay áo sơ mi trắng vẫn còn xắn cao nhưng lại không hề lếch thếch, ngược lại còn có vài phần tự nhiên, thoải mái. Anh cầm chai rượu vang rót vào hai ly, những ngón tay thon dài, móng tay được cắt gọn gàng. Vừa vào bếp nấu nướng nhưng trên người, trên tay anh lại không hề lưu mùi dầu mỡ, chỉ thoảng mùi hương nhẹ nhàng, thanh khiết.
Thẩm Xuân Hiểu có chút hối hận, nếu vừa rồi cô gọi Triệu Yến Minh cùng đến thì bây giờ, ngồi trước vẻ đẹp trai quyến rũ như thế này, chắc chắn cô ấy sẽ lập tức rạo rực con tim. Nhưng tiếc một điều rằng mình cũng đến đây lần đầu, không thể gọi thêm bạn bè cùng đến để ăn không của người ta được. Nhưng không sao, sau này quen rồi, cô sẽ tạo nhiều cơ hội cho Yến Minh được tiếp đón long trọng.
Ngoài cửa sổ đã rõ sắc đêm, Đỗ Vệ Kỳ đi bật điện rồi quay lại ngồi trước bàn, cầm ly rượu đế cao đưa cho Thẩm Xuân Hiểu. Sắc rượu đỏ trong cốc qua lớp thủy tinh phát ra thứ ánh sáng màu hổ phách, dưới sự chiếu rọi của ánh đèn lại càng thêm mông lung.
“Cảm ơn!” Thẩm Xuân Hiểu đón ly rượu, cười nói.
Đỗ Vệ Kỳ nhìn Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười cầm ly, dung mạo cô vốn xinh đẹp, nhờ phản chiếu của ánh đèn và ly rượu đỏ lại tăng thêm vài phần xinh tươi, đẹp đẽ, ngón tay trắng nõn nà và màu rượu đỏ cùng tôn thêm vẻ đẹp của nhau, thật giống với câu mà người xưa thường nói, những ngón tay ngọc nõn nà. Đỗ Vệ Kỳ lại có chút bối rối, bất giác ngẩn ngơ.
Thức ăn thơm phức, Thẩm Xuân Hiểu không phát hiện ra tình cảm khác biệt trong ánh mắt Đỗ Vệ Kỳ, cô lấy thân phận bạn bè hàng xóm mà vui vẻ thoải mái nếm đồ ăn và rượu vang, cười tươi như hoa.
Một bữa tối cả chủ và khách đều rất đỗi vui vẻ.
Ăn xong, Đỗ Vệ Kỳ tiễn cô ra cửa rồi định tiễn xuống tận dưới lầu.
Thẩm Xuân Hiểu tuy tính tình cởi mở nhưng cũng ngại ngùng khi nhận được sự nhiệt tình như thế, vội khước từ: “Tôi tự về được rồi, anh đừng tiễn nữa”.
Đỗ Vệ Kỳ cười nói: “Tôi không chỉ tiễn cô thôi đâu, vừa mới ăn xong, tôi cũng muốn xuống đi bộ một lát. Hơn nữa, chúng ta ở cùng một khu, cho dù có tiễn cô về đến tận nhà cũng chẳng bao xa”.
Thẩm Xuân Hiểu ngẫm nghĩ giây lát, không khỏi bùi ngùi, những người đàn ông trên đời này đa phần đều có phong độ, nho nhã, lịch sự, chỉ có Lư Hạo Tường là khác người, bụng dạ hẹp hòi, ăn miếng trả miếng. May mà sau khi tan ca, cô không phải đối diện với cái bộ mặt đáng ghét đó nữa, niềm vui của cô vẫn có ở khắp mọi nơi. Thế là cô dịu dàng mỉm cười, không khước từ anh nữa.
Ra khỏi thang máy, đi chưa được bao lâu thì đến khu phong cảnh xanh hóa, tuy dưới ánh đèn đường, những cây cối sắc xanh đều trở thành màu đen, nhưng không khí tĩnh lặng, môi trường trong lành, luôn khiến người ta thấy dễ chịu.
Đỗ Vệ Kỳ chậm bước, cười nói: “Tôi rất thích nơi đây, lúc đầu quyết định mua nhà ở đây chính là thích môi trường trong lành này đấy. Bởi thế, sau khi ăn tối tôi thường đến đây dạo bộ”.
Thẩm Xuân Hiểu ngày thường luôn để suy nghĩ vào công việc, đôi lúc lại bị Triệu Yến Minh hại cho khốn khổ, đâu còn tâm trí để nhận ra phong cảnh đặc biệt nơi đây trong màn đêm chứ? Vừa nghe Đỗ Vệ Kỳ nói, lại từ từ lĩnh hội, cô cảm thấy một năm sống ở đây quả là vô vị, chưa hề cảm nhận dù chỉ một lần sự yên tĩnh và trong lành nơi này, cũng bất giác bước đi thật chậm.
Hai người sánh bước bên nhau, tuy mỗi người đều chạy theo những suy nghĩ riêng của mình song trong mắt người ngoài thì họ thật sự là một đôi trai tài gái sắc.
Đang lúc thư thái, điện thoại của Thẩm Xuân Hiểu bỗng đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra xem, cười áy náy với Đỗ Vệ Kỳ rồi đi sang một bên nghe điện thoại.
Người gọi đến là Lư Hạo Tường, Thẩm Xuân Hiểu đứng quay lưng lại Đỗ Vệ Kỳ, chau mày thầm nghĩ: Giờ tan ca, anh ta lại có chuyện gì không biết?
Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy cuộc gọi này đúng là