Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.
g phục mới của năm nay sẽ dành cho công ty cô!”.
Thẩm Xuân Hiểu mừng rỡ nói: “Tổng giám đốc Vương, có thật không ạ?”.
“Đương nhiên là thật, cô Thẩm, khi nào có thời gian, cô đến chỗ chúng tôi để làm hợp đồng nhé!” Giọng nói của Tổng giám đốc Vương phóng khoáng như một bài ca hay.
Thẩm Xuân Hiểu liên tục nói: “Bây giờ tôi có thời gian, tôi sẽ đến ngay, sẽ đến ngay”.
Tổng giám đốc Vương cười nói: “Thế tôi đợi cô”.
Thẩm Xuân Hiểu vội vàng bật dậy, đánh răng, rửa mặt, trang điểm rồi thay quần áo, tốc độ còn nhanh hơn cả đánh trận, cô xuống lầu vẫy taxi và đi thẳng đến trung tâm thương mại Hoa Vũ. Nhưng đang trong giờ cao điểm nên toàn tắc đường, Thẩm Xuân Hiểu vội đến mức hận không thể mọc cánh mà bay lên.
Chẳng dễ dàng gì mới đến được trung tâm thương mại Hoa Vũ, lại nhìn thấy Vương Chấn Duy đang bắt tay giám đốc Thị trường của Long Khánh, hai người đều tươi cười, Thẩm Xuân Hiểu liền gọi: “Tổng giám đốc Vương!”.
Vương Chấn Duy vừa nhìn thấy cô bèn tươi cười, nói: “Cô Thẩm à, thật ngại quá, cô đến muộn rồi, tôi vừa ký hợp đồng với Công ty Long Khánh!”.
Thẩm Xuân Hiểu lo lắng đến toát mồ hôi, nói: “Tổng giám đốc Vương, anh gọi điện nói tôi đến ký hợp đồng, sao bây giờ lại ký với Công ty Long Khánh trước chứ?”.
Vương Chấn Duy buông tay, nói: “Tôi cũng chẳng còn cách nào khác, cô không có quan niệm về thời gian, tôi đã cho cô cơ hội mà cô không nắm lấy, chuyện này chẳng thể trách tôi được!”.
Giám đốc Thị trường của Long Khánh đắc ý nói: “Cô Thẩm, cô tỉnh táo chút đi, cô là phụ nữ, trí lực của phụ nữ có hạn, ngực lớn nhưng não rỗng, tóc dài, tri thức ngắn, cô làm sao đấu được với tôi chứ? Ha ha ha!”.
Nhìn kĩ một chút, giám đốc Thị trường bên Long Khánh rất giống tên khốn Lư Hạo Tường, hóa ra tên khốn Lư Hạo Tường lại là giám đốc Thị trường của Long Khánh. Thẩm Xuân Hiểu vô cùng bực bội, định túm lấy Lư Hạo Tường để nói cho ra nhẽ, ai ngờ đột nhiên vấp ngã.
Cô hét lớn: “Lư Hạo Tường!”. Từ trên giường ngồi bật dậy, nhìn trái ngó phải, hóa ra đây không phải là trung tâm thương mại Hoa Vũ, không có Tổng giám đốc Vương, cũng chẳng có Lư Hạo Tường, chỉ là giấc mơ.
Thẩm Xuân Hiểu thở phào, may mà chỉ là giấc mơ, nếu Tổng giám đốc Vương ký hợp đồng với bên Long Khánh thật thì cô không thể xoay xở nổi.
Có điều, thật kỳ lạ, sao cô có thể nhập giám đốc Thị trường của Long Khánh với Lư Hạo Tường làm một chút?
Đúng rồi, vì ban ngày, những lời nói của Lư Hạo Tường quá nanh độc nên cô vẫn ghi nhớ trong lòng. Lần cạnh tranh này với Công ty Long Khánh có chút căng thẳng. Giám đốc Thị trường của Long Khánh luôn xuất hiện bất ngờ, cũng chỉ tại suy nghĩ ấy mà trong mơ, cô mới nhập họ làm một.
Lau mồ hôi đầm đìa trên trán, nhìn đồng hồ, cô ngủ được hơn ba tiếng, bây giờ là mười một giờ rồi. Giật mình tỉnh giấc như thế, cô không muốn ngủ tiếp nữa, vả lại bụng dạ khó chịu, cô vẫn chưa ăn tối nên đói đến hoa mắt.
Lật chăn rồi bước xuống giường, cô pha một gói mì khác, thời gian đợi mì chín, cô tiện tay mở laptop, đăng nhập QQ.
Thấy một lời mời xác nhận bạn bè, cô mở ra xem, tên của đối phương là Tôi biết cô đang nghĩ gì. Cô phì cười, đùng là vô vị, rồi thẳng tay từ chối.
Không quá hai phút, lại có một tin nhắn gửi đến, vẫn là Tôi biết cô đang nghĩ gì.
Đúng là cố chấp mà, Thẩm Xuân Hiểu không nương tình, tiếp tục từ chối.
Danh sách bạn bè vẫn tối om, ngay cả Triệu Yến Minh cũng không lên mạng. Cô có chút chán nản và buồn lòng, vốn định tìm người nói chuyện cho thoải mái thế mà chẳng có ai.
Rất nhanh, tin nhắn thứ ba lại đến, vẫn là Tôi biết cô đang nghĩ gì.
Thẩm Xuân Hiểu nghĩ, thật kỳ lạ, đến bản thân tôi còn chẳng biết mình đang nghĩ gì mà anh lại biết tôi đang nghĩ gì sao? Để xem làm thế nào anh ta biết được, nếu anh ta không nói được nguyên nhân thì lúc đó chặn nick cũng chưa muộn. Cô nhấn nút chấp nhận lời đề nghị.
Âm thanh “Buzz” vang lên, hình chân dung hiện ra.
Tôi biết cô đang nghĩ gì gửi đến một gương mặt cười nhăn nhở, vô cùng đắc ý.
Thấy thế, Thẩm Xuân Hiểu cũng gửi lại khuôn mặt ngạo mạn.
Đối phương nói: “Người đẹp, tôi thật sự biết cô đang nghĩ gì!”.
“Những lời này anh dành để nói với người khác đi!”
“Cô cứ tin đi, tôi sẽ xem cho cô một quẻ!”
Thẩm Xuân Hiểu chun mũi: “Anh biết xem bói? Định lấy cớ để xem webcam chứ gì? Nói thật đi!”. Cô mở tô ăn mì, vì lần này để ý thời gian nên hiệu quả của việc úp mì không tồi.
“Dựa vào công phu tu luyện của tôi, hà tất phải xem webcam chứ.” Đối phương vẫn gửi mặt cười nhăn nhở, trong khung hội thoại cũng mau chóng hiện lên dòng chữ: “Bây giờ, cô đang lo lắng hai chuyện, một là tình cảm, hai là công việc!”.
“Anh cứ bịa đi!”
“Tôi không bịa chuyện, tôi đoán tuổi cô chắc không còn trẻ, ít nhất cũng đã hai mươi tám rồi; còn công việc, nếu không làm bà chủ thì cũng là người làm mảng thị trường hoặc tiếp thị hàng hóa, hơn thế, còn là người quản lý bậc trung nữa!”.
Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt nhìn hàng chữ, cười khẩy, chầm chậm trả lời: “Anh đang đoán mò chứ gì, cứ tiếp tục đoán mò đi!”.