Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

âm tới chuyện đại sự cả đời tôi thế chứ?”.
“Đợi đến ngày cô lên xe hoa rồi hãy nói!” Lư Hạo Tường ngoác miệng, phun ra những lời lẽ hết sức độc ác: “Chuyện trong mơ, cô đừng coi là thật!”.
Thẩm Hiểu Xuân bực tức: “Cút!”.
Lư Hạo Tường vẫn chiếm thế thượng phong, vẫn yên lòng hả dạ ngồi đó, cười ha ha: “Đừng nóng thế, cứ cho là cô muốn đuổi tôi, tôi cũng phải bàn bạc xong việc chính rồi mới cút được. Thẩm Xuân Hiểu, công việc giữa hai bộ phận còn chưa bàn giao xong, lẽ nào cô lại một mình bỏ đi như thế? Làm người không nên như vậy, thật vô trách nhiệm!”.
Thẩm Xuân Hiểu bị uất nghẹn đến nỗi mắt trợn trừng, vội cầm túi xách, ngón tay tái xanh, suýt chút nữa thì luyện thành Cửu âm bạch cốt trảo, lạnh lùng nói: “Việc này tôi đã giao lại cho trợ lý của tôi rồi, khi nào đến thời gian, cô ấy sẽ tự động tới bàn bạc với bộ phận các anh. Phiền anh đi cho, hay bây giờ tôi phải đuổi anh đi!”.
“Việc giữa hai bộ phận mà cô cũng có thể giao cho trợ lý à? Thế thì làm giám đốc như cô chẳng phải quá dễ dàng sao?” Lư Hạo Tường mè nheo mãi không chịu “cuốn xéo”.
“Đó là việc của tôi, không cần anh xía vào.”
“Ảnh hưởng đến công việc không phải là chuyện của riêng cô!”
Thẩm Xuân Hiểu cười khẩy: “Nếu thật sự ảnh hướng tới công việc thì khi quay lại tôi sẽ chịu trách nhiệm. Một người đàn ông như anh ở lại đây để xem phong thủy phòng làm việc của tôi sao? Nếu anh muốn thì cứ tiếp tục xem đi nhé, tôi không co thời gian tiếp anh nữa!”. Nói rồi, Thẩm Xuân Hiểu cầm túi lên, chiếc giày cao gót giẫm mạnh trên sàn nhà, dường như cô đang giẫm lên gương mặt của anh chàng đáng ghét kia, mạnh đến mức nhà sàn cũng phải kêu than.
Lư Hạo Tường nhìn theo bóng dáng cô bước ra khỏi phòng làm việc, nhếch miệng cười.
Thu xếp xong hành lý, Thẩm Xuân Hiểu cùng Triệu Yến Minh đi mua một số đồ dùng cần thiết.
Trong lúc mua đồ, Triệu Yến Minh tiếp tục công việc mình không ngơi nghỉ trong suốt bốn năm: Ra sức tẩy não cho Thẩm Xuân Hiểu. Chẳng qua cũng chỉ nói rằng trốn tránh là điều đáng xấu hổ, dũng cảm đối mặt mới có thể tìm được hạnh phúc của bản thân, đồng thời nhận được tình yêu chân chính, và hiểu được cái đẹp trong cuộc sống.
Thẩm Xuân Hiểu cũng chẳng phải không biết đạo lý ấy, nhưng phàm là những chuyện nói ra dễ dàng thì lại khó thực hiện, sự dối lừa của Hạ Quảng Thần đã khiến cô sợ tình yêu như thế. Nếu việc tẩy não của Triệu Yến Minh có tác dụng thì trái tim cô đã không khép kín đến tận bốn năm.
Ở nơi hẹn gặp, đã có mười mấy người đến. Trương Hướng Dương rất nhiệt tình đối với Triệu Yến Minh, chắc sau buổi phỏng vấn, hai người đã có thêm vài lần gặp gỡ, có điều không biết sau khi gặp gỡ họ tiến triển như thế nào.
Sau khi nhìn thấy mọi người, Thẩm Xuân Hiểu bỗng vững tâm lý, những người tham gia đều có điều kiện tốt, xem ra chuyện lớn tuổi mà chưa kết hôn đúng như những gì Triệu Yến Minh nói, đó chính là một hiện tượng xã hội, bởi thế, một lần Trương Hướng Dương tổ chức sự kiện cũng có thể thu hút được hơn hai mươi người tham gia.
Đợi một lúc thì xe đến, mọi người lên xe, Trương Hướng Dương đếm số người, cười nói: “Ồ, mọi người vẫn chưa đến đủ, chúng ta phải đợi một lát. Mọi người hãy nắm lấy cơ hội này, có bạn đồng hành trong chuyến đi sẽ vui hơn đi một mình rất nhiều đấy!”
Lời nói thể hiện rõ hàm ý, mọi người đều trả lời bằng tiếng cười thiện chí.
Triệu Yến Minh nghe nói có người chưa đến, liền lén lút hỏi Thẩm Xuân Hiểu: “Cậu nói xem người chưa đến liệu có phải bạn trai cũ của An Châu không?”.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ: “Chẳng phải cậu đã xem danh sách rồi sao?”.
Triệu Yến Minh cười hi hi nói: “Tớ cũng chỉ liếc qua thôi, sao có thể đọc hết được? Nghe nói tay Lư Hạo Tường đó và Trương Hướng Dương quan hệ rất tốt, là anh em kết nghĩa đấy. Nếu An Châu bỏ rơi anh ta rồi thì anh ta cũng đang độc thân, có thể Trương Hướng Dương sẽ gọi anh ta đến để tìm vận may!”.
Thẩm Xuân Hiểu nghĩ cũng có khả năng như thế, sắc mặt bỗng tối sầm, hôm qua anh ta còn đến khiêu khích mình nữa, nếu thật như thế thì chuyến du lịch này còn gì thoải mái chứ? Nếu như lại là một chuyến du lịch đấu khẩu thì sẽ bị anh chàng miệng lưỡi độc địa đó chế giễu, như thế chẳng bằng ở nhà ngủ cho đã.
Triệu Yến Minh nhìn cô, kinh ngạc nói: “Xuân Hiểu, sắc mặt cậu không tốt, sao thế, không thoải mái à?”.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn ra ngoài cửa, nói lấp liếm: “Hôm qua tớ không ngủ được!”.
Triệu Yến Minh không hỏi nữa, đúng ra là không có cơ hội để hỏi, bởi một anh chàng đã đến bắt chuyện với mình. Thẩm Xuân Hiểu nhìn bằng ánh mắt bàng quan, nghĩ rằng xinh đẹp không phải là lỗi của cô ấy, khéo léo thể hiện vẻ đẹp đó cũng chẳng phải lỗi của cô ấy, nhưng xinh đẹp như thế mà lại tham gia chuyến du lịch của những người độc thân, khiến người khác phải chú ý đến thì chính là lỗi của cô ấy.
Thẩm Xuân Hiểu ngồi dựa và cửa sổ, giảm bớt được sự quấy rầy này giúp cô có thời gian rảnh rỗi để ngắm nhìn bầu trời trong xanh và con đường xa tít ngoài cửa sổ.
Một lúc sau, có người xách túi vội vàng đi tới, vừa lên xe vừa xin l