XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

n đại nào, chỉ cần dùng trái tim để cảm nhận phong cảnh tuyệt vời, cảm nhận vẻ đẹp nơi cõi trần, cho tâm hồn được thoải mái. Anh đoán đúng chứ?”.
Thẩm Xuân Hiểu cười cười, cô thừa nhận trong mình tồn tại tâm hồn lãng mạn, nhưng không phải lúc nào cũng có được sự thư thái. Chiều nay, coi như cũng có được nửa ngày an nhàn của kiếp phù du. Cố tình cũng thế, vô tình cũng được, hà tất phải quá thật thà chứ.
Chương Phương Hựu thấy khóe môi cô khẽ nhếch nét cười vui vẻ, liền đề nghị: “Cũng tới giờ ăn tối rồi, hay là chúng ta đi ăn nhé!”. Anh nhìn về phía Triệu Yến Minh, rồi lại nói thêm: “Gọi cả bạn em đi cùng!”.
Trương Hướng Dương đã sớm giới thiệu đại thể về bố cục trang trại, các căn phòng bên sườn núi này đều là nhà mái bằng, nhưng quán rượu lại là nhà lầu, hơn nữa, phía đông và phía tây đều có nhà ăn. Nhà ăn phía đông chuyên về những món ăn Trung Quốc, người nào thích ăn kiểu Tây thì có thể đến nhà ăn phía tây. Vì là chuyến du lịch tự túc nên vấn đề các bữa ăn cũng có thể tự mình quyết định.
Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười, cảm thấy Triệu Yến Minh nói rất có lý, hôn nhân đại sự cả đời là vấn đề cần giải quyết. Cô không mâu thuẫn như Triệu Yến Minh, vừa chống đối lại những cuộc xem mặt mà bố mẹ sắp xếp, vừa tích cực cố gắng kết thúc cuộc sống độc thân. Lúc này, cô cũng là một trong những người có mặt ở đây, cũng đã trở thành một phần tử đang phấn đấu vì cuộc sống hôn nhân, tại sao lai không thử chứ.
Chẳng phải tên đầu heo Lư Hạo Tường đó đã nói sẽ không có ai cần mình sao? Mình phải cho anh ta thấy rằng mình chẳng những có điều kiện tốt, không thiếu người theo đuổi, mà còn có thể hưởng thụ sự ngọt ngào và hạnh phúc của tình yêu.
Cô hậm hực trong lòng, bỗng trách bản thân, sao lại nhớ tới anh ta? Là do bị anh ta mỉa mai châm chọc nên đã thành thói quen hay có lý do khác? Cô đã xa công ty, xa con người độc mồm độc miệng ấy song lại nhớ đến những tủi nhục và tổn thương mà anh mang lại cho mình. Bất giác dòng suy nghĩ mâu thuân lướt qua đầu cô.
Thẩm Xuân Hiểu vội nghĩ đến những chuyện vui khác để quên đi lời nói của Lư Hạo Tường, cô quyết không để anh xuất hiện lần nữa trong suy nghĩ và làm hỏng tâm trạng vui vẻ của mình trong chuyến du lịch này được.
Triệu Yến Minh đang định đi đến chào hỏi Chương Phương Hựu, nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, cô dừng bước, cười nói: “Cảm ơn anh đã nhớ đến tôi, nhưng tôi ghét nhất làm phiền người khác, làm kỳ đà cản mũi lại càng không. Hai người cứ tự nhiên, đừng để ý đến tôi!”.
Thẩm Xuân Hiểu biết Triệu Yến Minh sẽ nói những lời không hay, nhưng nào ngờ trước mặt Chương Phương Hựu, cô ấy lại dám nói câu này. Cô đứng quay lưng lại với Chương Phương Hựu và hậm hực nhìn Yến Minh. Triệu Yến Minh chỉ vờ như không thấy, vẫn cười tươi tựa hoa.
Thấy Triệu Yến Minh đã đi, Thẩm Xuân Hiểu quay lại lúng túng với Chương Phương Hựu: “Yến Minh thích đùa thế đấy, một ngày mà không trêu chọc tôi một lần thì không thoải mái. Anh đừng để tâm nhé!”.
“Ha ha, không sao, anh thấy cô ấy rất thẳng thắn!” Chương Phương Hựu nở nụ cười điềm đạm, đưa tay làm động tác mời Xuân hiểu đi trước.
Thẩm Xuân Hiểu cười cười, hỏi: “Anh thích ăn đồ Trung Quốc hay đồ Tây?”.
Chương Phương Hựu vốn muốn nói đi ăn đồ Tây, có ánh nến, dao dĩa và tiếng đàn violon, thỉnh thoảng lại được mỉm cười với cô gái đối diện, biểu hiện phong độ như thế mới thể hiện được vẻ nho nhã, lịch sự của người đàn ông. Nhưng thấy cô nhìn về nhà ăn phía đông, anh lại mỉm cười nói: “Anh có thể ăn được cả đồ Trung Quốc và đồ Tây, nhưng cá nhân anh thấy đồ Trung Quốc vẫn ngon hơn, chỉ có đồ ăn Trung Quốc mới kích thích được hết công năng của vị giác, tận hưởng cảm giác sung sướng khi thức ăn từ mặt lưỡi lan rộng đến khắp cơ thể”.
Thẩm Xuân Hiểu thích đồ ăn Trung Quốc hơn, nghe thấy Chương Phương Hựu nói thế, cô thấy thật tâm đầu ý hợp, gương mặt bỗng nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh, nói: “Không ngờ anh cũng thích ăn đồ Trung Quốc, lại còn am hiểu như thế!”.
“Khiến em chê cười rồi!” Chương Phương Hựu khiêm tốn nói, “Thực ra văn hóa ẩm thực Trung Quốc cũng là một loại quốc túy, từ nhỏ anh đã rất thích món ăn Trung Quốc, nếu không phải vì xã giao thì số lần chọn món Tây trong một năm sẽ không quá mười lần”.
Thẩm Xuân Hiểu càng rạng rỡ nụ cười, trầm ngâm một lát rồi ngẩng đầu nói: “Hay là, chúng ta đi ăn lẩu?”, ánh mắt cô long lanh, khóe môi hiện nét cười ý vị, nhìn anh trưng cầu ý kiến.
“Thật hả, thế thì càng hay, anh đang định đề nghị như vậy nhưng chỉ sợ em không thích!” Bị ánh mắt cô nhìn chăm chú, Chương Phương Hựu bất giác đứng thẳng lưng, trả lời chẳng chút do dự. Nhưng khi Thẩm Xuân Hiểu quay người bước đi, nụ cười trên mặt anh trở nên cứng nhắc.
Đến nhà hàng, Chương Phương Hựu lịch sự nho nhã, Thẩm Xuân Hiểu thì vô cùng hào hứng, họ đã chọn món lẩu Trùng Khánh.
Nhìn những cọng rau và nước dùng đầy nồi, trong lòng Chương Phương Hựu sợ hãi đến hoang mang. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy Thẩm Xuân Hiểu nhúng những miếng thịt cá một cách điêu luyện, ăn ngon đến mức không hề nhíu mày thì suýt nữa a