Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341656

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.

ô thở dài như tỏ vẻ tiếc nuối.
Nhàn Đình gửi đến biểu tượng cười lớn, nói: “Cách đối xử của các bạn đã được hơn một năm rồi, bây giờ bỗng chốc muốn thay đổi, cho dù là cô hay anh ấy thì e rằng đều cần có một chút thời gian. Anh ấy đã giúp đỡ cô thì chắc chắn không phải là người bạc bẽo vô tình đâu. Anh ấy dùng lời nói để làm tổn thương cô, có thể đó cũng chỉ là một sự lấp liếm. Nó giống như một người luôn làm chuyện xấu để được người khác chú ý vậy, thỉnh thoảng làm việc tốt cũng không chịu thừa nhận rằng mình đang làm việc tốt”.
Thẩm Xuân Hiểu cười, ví dụ này thật quá thú vị, bèn nói: “Tôi cảm thấy anh phân tích rất có lý, chắc là như thế!”.
Nhàn Đình gửi đến một gương mặt cười.
Một lúc lâu sau, Thẩm Xuân Hiểu hỏi: “Nhàn Đình, anh đã từng yêu ai sâu đậm chưa? Nếu yêu một người nhưng lại bị người đó làm tổn thương sâu sắc, anh sẽ thế nào?”.
Nhàn Đình không trả lời ngay, Thẩm Xuân Hiểu nói tiếp: “Tôi cũng từng bị thế rồi, tôi đã sống khép mình suốt bốn năm, trong bốn năm ấy, tôi đã đóng cửa trái tim, cự tuyệt tình yêu và cự tuyệt hôn nhân”.
“Chuyện quá khứ, hà tất phải câu nệ mãi thế!”.
Trên mặt Thẩm Xuân Hiểu bất giác hiện lên nét cười, tiếp tục gõ chữ: “Đúng, tôi quá câu nệ quá khứ, khó thoát khỏi những hồi ức. Tôi cứ ngỡ mình không thể yêu ai được nữa, nhưng bây giờ, tôi đã thoát ra được bước đường cùng ấy, tôi đã sẵn sàng để yêu thêm lần nữa!”.
“Từ những dòng chữ của cô, có thể thấy cô đang rất hạnh phúc!”
“Có thể lắm chứ, điều tôi cảm nhận được nhiều hơn chính là tôi đã chiến thắng được bản thân, đã dám bước tiếp. Đối với tôi mà nói, đây chính là một tiến bộ không nhỏ. Hạnh phúc không phải do ai đó ban cho, mà bản thân phải nỗ lực tìm kiếm.”
“Nói đúng lắm, hạnh phúc không nằm trên con đường ta theo đuổi, mà nằm ở điểm cuối của sự theo đuổi ấy!” Nhàn Đình gửi đến biểu tượng mặt cười.
“Nhàn Đình, chúc anh sớm tìm được hạnh phúc của mình!” Thẩm Xuân Hiểu cười.
Phía bên kia im lặng, một lúc lâu sau mới gửi đến một mặt cười.






Kiểm nghiệm sự dịu dàng của anh
Có phải em không nên kiểm nghiệm sự dịu dàng của anh? Thực ra em và anh rất giống nhau, anh không cần giả vờ quá thờ ơ, bởi em không đủ tư cách. Chỉ là, em đã bất cẩn khi kiểm nghiệm sự dịu dàng của anh, và không ngờ kết quả lại như thế.
Kiểm nghiệm sự dịu dàng của anh - Đơn Sắc Lăng
Tâm trạng thoải mái và một đêm ngon giấc, lúc Thẩm Xuân Hiểu bước vào đại sảnh công ty trong ánh nắng ban sớm, vẫn còn nửa tiếng nữa mới đến giờ làm, ngay cả nhân viên lễ tân cũng chưa đến, chỉ có chị lao công đang cần mẫn quét rác.
Vào chiếc thang máy còn lại lên lầu, tới phòng làm việc. Phòng làm việc lớn ở bên ngoài vẫn trống không, cô đóng cửa lại, ngồi xuống bàn làm việc của mình và tiếp tục xử lý các công việc hôm qua còn dang dở. Những ngày này Thẩm Xuân Hiểu không muốn tăng ca, mà chấp nhận đi làm sớm hơn một chút.
“Chắc chắn là chính xác. Hôm qua tôi nghỉ sớm hơn một chút mà!” Giọng nói của Tiểu Dương còn mang theo cả sự thích thú vì chỉ mình cậu ta biết được tin tức này, “Anh chàng đó ôm bó hoa to, giám đốc vô cùng vui mừng, không tin, mọi người có thể hỏi Giám đốc Lư, lúc đó anh ấy cũng nhìn thấy!”.
Mọi người cùng ồ một tiếng, bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Thế à, chẳng trách hôm qua giám đốc về sớm!”, giọng An Ni xen vào.
“Giám đốc yêu rồi, thật tốt! À, anh chàng đó có đẹp trai không?”
“Rì rầm, rì rầm…”, tiếng trò chuyện nhỏ hơn một chút, giống như bầy ong đang vỗ cánh.
Thẩm Xuân Hiểu đứng bên cửa nghe ngóng mà phì cười. Đến sớm một chút lại có thể nghe thấy mọi người bàn luận về mình ở ngay văn phòng. Những người này hóa ra quan tâm đến chuyện riêng của mình đến thế.
Cứ để họ tìm tòi bí mật, dù sao thì chuyện cũng chẳng có gì to tát, quan hệ của cô và Chương Phương Hựu được công khai sớm hay muộn cũng chẳng có gì khác biệt.
Một lúc sau, qua lớp cửa chớp, cô nhìn thấy Lư Hạo Tường bước vào văn phòng lớn rồi đi thẳng về phòng của mình, bước chân có chút vội vàng, anh gần như làm ngơ trước những lời bàn luận trong văn phòng lớn.
Thẩm Xuân Hiểu đứng dậy, ra mở cửa rồi cao giọng gọi: “An Ni!”.
Mọi người còn đang hứng chí bàn luận bỗng dưng im bặt, sắc mặt đầy vẻ sợ hãi. Giám đốc lại xuất hiện ở văn phòng, cô ấy, cô ấy đi làm sớm thế sao? Cho dù là một người đần độn nhất cũng đoán được, những lời bàn luận vừa rồi đã lặng lẽ bay đến tai cô.
Thấy sắc mặt mọi người như vừa nhìn thấy quỷ, Thẩm Xuân Hiểu trong lòng buồn cười nhưng sắc mặt lại hết sức bình tĩnh, nói với An Ni: “Vào phòng làm việc của tôi một lát!”. Nói rồi, cô không quan tâm đến biểu hiện của mọi người nữa mà quay về vị trí của mình.
An Ni đeo bộ mặt sợ sệt bước vào, gượng cười, lo lắng nói: “Giám đốc…”.
Thẩm Xuân Hiểu ngước mắt, chau mày.
An Ni vội cười, giải thích: “Giám đốc, chị đừng nghe mọi người nói linh tinh, thực ra họ cũng chỉ tán chuyện lúc nhàn rỗi thôi…”.
Thẩm Xuân Hiểu như cười như không, liếc mắt nhìn An Ni, nói: “Mọi người b