Tác giả: Phong Ca
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/414 lượt.
ương tình giúp tiện nữ tìm ra tung tích tướng công.
- Ngươi…
Mạc Linh đã nghĩ đến nhiều phương cách áp đảo Thái Mẫn, nhưng bây giờ nàng nhận thấy, cô gái này cũng không dễ đối phó một chút nào:
- Nếu ta không đồng ý? Ngươi thực sự dám dùng lưỡi dao đó để tự tử sao? Như thế càng tốt, ta có thể bớt một đối thủ lợi hại. Ta…
- Tiện nữ không mang mạng của mình ra đùa - Thái Mẫn hít một hơi sâu, tay ép chặt dao hơn làm cổ xuất hiện một vết cắt nhỏ - Tiện nữ mạng sống không đáng gì với phu nhân. Nhưng với thừa tướng đại nhân thì khác. Nếu tiện nữ chết tại đây, nơi biệt viện của Linh phu nhân, thừa tướng đại nhân trách phạt thế nào chắc người hiểu rõ hơn tiện nữ mà.
Bề ngoài Bạch Phượng Khanh ôn nhu nho nhã song công tư phân minh. Hắn cũng không thích chuyện thê thiếp của mình lợi dụng quyền hành để áp bức người khác. Ngày xưa, Mỵ phu nhân được lão phu nhân chọn trong lúc giận dữ vì nô tỳ chải tóc không tốt dùng roi đánh nàng cho hả giận, Bạch Phượng Khanh lập tức đưa hưu thư đến nhà, kiên quyết không nhận người vợ này. Hôm nay lại là người hắn vô cùng ưu ái, nếu có bề gì…
- Ngươi đừng hòng dọa nạt. Tướng gia sẽ không…
Mạc Linh giật mình khi nhìn xuống đất. Hoa cúc…Những cánh hoa cúc rơi trên đất. Nàng chợt hiểu ra:
- Ngươi…Là ngươi rắc hoa cúc?
Một người hầu bỗng chạy vào:
- Bẩm phu nhân, ngoài biệt viện Bàng quản gia đang muốn gặp người. Ông ấy muốn hỏi tin tức của Thái cô nương…
Tuyết Nhạn không phụ nàng. Thái Mẫn cố nén tiếng thở dài vào trong lòng. Nàng lên tiếng:
- Tiện nữ đã rắc hoa cúc trên đường đi và có giao hẹn cùng Tuyết Nhạn. Trong 1 canh giờ nếu không thấy tiện nữ về, Tuyết Nhạn sẽ báo là tiện nữ mất tích. Hiện họ đang ở trước hậu viện, cho là phu nhân có thời gian giết chết tiện nữ, mang xác vùi đi chăng nữa, người ta rồi cũng sẽ tra ra ngay khi Tuyết Nhạn nêu nghi vấn. Tiện nữ không có tham vọng làm chính thất phu nhân gì cả. Tiện nữ chỉ mong phu nhân giúp đỡ, thực sự giúp tiện nữ tìm được phu quân của mình thôi.
Nàng không còn sợ nữa. Hơi ấm tỏa ra từ chiếc áo nhắc Thái Mẫn nhớ về người đàn ông đã tỉ mẩn từng đường kim mà may lên nó. Trong lúc này, nàng chỉ muốn được gặp chàng thôi.
….- Phu nhân!
Bàng quản gia thở phào khi nhìn thấy Thái Mẫn đi ra từ biệt viện. Nghe Tuyết Nhạn báo, ông cơ hồ mất cả hồn vía. Phu nhân mà có bề nào, biết làm sao ăn nói với Thừa tướng đại nhân:
- Bàng lão thúc…Tôi không sao!
Thái Mẫn cười nhẹ. Sau lưng là Mạc Linh, cũng rất bình thản. Thái Mẫn chủ động giải thích cho nàng:
- Tôi không ngủ được, khi nhận ra mình đã ra ngoài hậu viện, sau đó lạc đến đây.
- Muội sao vậy?
- Không có gì đâu - Tuyết Nhạn quay mặt đi - Phu nhân nghỉ sớm một chút. Người cũng mệt rồi.
- Được rồi…- Thái Mẫn nắm tay nàng, nhẹ nhàng - Muội cũng đi nghỉ đi! Tỷ không sao mà.
Nhìn theo Tuyết Nhạn, Thái Mẫn cũng có nhiều băn khoăn trong dạ. Nàng và Du Lang sum họp, chắc chắn sẽ cùng nhau trở về nhà. Vậy…Vậy Tuyết Nhạn thì sao? Còn có vấn đề khác nữa.Dù tìm ra tông tích của Du Lang nhưng nếu…nếu thừa tướng đại nhân không cho hai người chung sống, họ chỉ là thường dân không tài không thế, tuy là tướng công có võ nghệ nhưng làm sao đối địch nổi với người ta?
Còn đệ đệ nữa…Không có tin tức gì về đệ đệ. Thái Mẫn càng lúc càng lo.
Người duy nhất có thể giải quyết mọi chuyện là người đã tạo nên chúng. Thừa tướng đại nhân.
Trong ký ức của Thái Mẫn hiện ra hình ảnh của vị Bạch y công tử. Người cũng không đến nỗi là phường háo sắc. Cũng từng cứu nàng một mạng…Thế thì sao lại phải giam lỏng Thái Mẫn, còn….còn có ý muốn lập nàng là chính thất. Nàng dù sao cũng chỉ là một thiếu phụ có tướng công, cũng không còn nguyên vẹn tấm thân trinh bạch, nhan sắc cũng không đủ mị lực. Làm sao, làm sao lại bị Người nhìn trúng. Quan quyền nhiều thế lực, Thái Mẫn và Du Lang làm sao có thể chống lại đây?
Mắt nàng quét qua chiếc áo vẫn còn đặt trên giường. Bàng quản gia vừa mang nó đến, bảo là muốn nàng mặc khi vào trong cung. Nghe nói sẽ được bái kiến hoàng thượng nữa.
Hoàng thượng?…Thái Mẫn không biết nhiều về việc triều chính. Có người nói hoàng thượng oai dũng, có người nói ngài là bạo chúa vô cùng tàn nhẫn. Song, trong thời gian ngài cai trị, chuyện của đôi vợ chồng bị người nhà quan chia rẽ, tuy là họ có kết cuộc thê thảm song chuyện đã tới tai hoàng thượng. Ngài trừng trị viên quan đó, còn cho người mang vàng lụa thay mặt đền đáp cho người thân của họ. Ngài có thể….có thể giúp Thái Mẫn không?
Cầu xin hoàng thượng…Tay Thái Mẫn càng run hơn nữa. Ý nghĩ này khiến nàng mới nghĩ đã thấy sợ song nghĩ lâu lại thấy cũng có phần có lý. Thừa tướng đại nhân nhất định không dám trái ý hoàng thượng. Trong buổi tiệc yến, nàng cũng có thể nói rõ mình đã có tướng công. Thừa tướng đại nhân dù có muốn cũng khó lòng ngăn cản, cũng khó thể dùng quyền lực mà ép Thái Mẫn nghe lời.
Đôi môi mọng đỏ xinh mím chặt. Thái Mẫn đã hạ quyết tâm, hạ quyết tâm rồi.
Nhận được tin Bàng quản gia và Thái