Tác giả: Mâu Quyên
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/545 lượt.
r>“Mạng tớ coi như lớn, máy bay tiếp đất ở Hawaii, bọn tớ đổi máy bay quay về Los Angeles thì đã là hai ngày sau rồi. Anh ấy luôn đứng ở sân bay chờ tớ.” Cô dừng một lát. “Giai Ninh, cậu biết không, anh chàng ngoại quốc đó mấy ngày liền không rửa mặt chải đầu, trông thật vô cùng xơ xác, tiều tụy. Vừa xuống máy bay, tớ hỏi ngay, Jason, sao anh lại thành ra thế này? Anh ấy trả lời, em không trở về được, anh chỉ cảm thấy rất đau, làm gì còn thời gian sửa sang sắc đẹp nữa?”
Giai Ninh nghe xong, hồi lâu mới nói: “Sau đó quyết định kết hôn luôn hả?”
“Ừ. Đi được đến lúc nào thì cứ đi đến lúc đó thôi, bắt đầu từ giờ phút này, mãi không lìa xa.”
“Hôn lễ tổ chức ở đâu?”
“Bên này. Tớ không về, bọn cậu chúc phúc cho tớ là được rồi.”
Cô cười rộ lên: “Vậy mình tiết kiệm được ối tiền.”
“Được lắm, Giai Ninh.” Cô bạn cũng cười, “Cậu và Tần Bân, tớ cũng chỉ chúc phúc thôi nhé.”
Lúc tắm, Giai Ninh gỡ từng lớp băng gạc ra, vết thương đã khá tốt rồi, chỉ còn vài nơi đỏ lên, lộ ra lớp da non, không động vào thì chắc không cảm thấy đây là vết thương. Cô đưa tay xuống vòi nước, nước vừa bắn vào, vết thương chợt nhói đau, cô khẽ run lên, không cử động nữa. Cảm giác đau nhức từng chút lan vào trong lòng bàn tay.
Cô gạt hơi nước, nhìn mình trong gương: làn da trắng mịn, hơi gầy, ngực không lớn nhưng lại rất đẹp, tròn trịa căng tràn, cô đưa tay lên đụng một cái, không có cảm giác gì.
Giai Ninh đẩy hé cửa, nói với ra ngoài: “Tần Bân, anh khỏe lại chưa? Kỳ lưng thì anh có làm được không?”
Một lát sau mới nghe tiếng Tần Bân ở bên ngoài đáp lại: “Cô Cừu à, kỳ lưng thì lúc nào cũng được; còn về vấn đề có làm được không, em yêu, ngày mai anh đi mua một ít sâm, có lẽ chúng ta sẽ biết ngay thôi.”
Cô bật cười: “Thôi được rồi, anh xem tivi đi.”
Giai Ninh tắm xong đi ra mới nhận thấy trong phòng quá lạnh, cô bèn ra ban công đóng cửa sổ lại, miệng lầm bầm: “Thật là, năm nay sao lạnh sớm thế.”
Tần Bân nói: “Điện thoại của em vang hai lần đấy.”
“Ai thế?”
“Không biết, anh không xem.”
Cô tự mình cầm lên xem, có hai cuộc gọi nhỡ, số máy khiến cô căng thẳng.
Bàn tay đang lau tóc cũng dừng lại, cô đi qua đi lại hai vòng. Có nên gọi lại không?
Đang do dự, màn hình lại sáng lên, cô nhìn thật lâu rồi mới dám nhận, bất giác mở cửa trốn ra ban công, giọng lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Cậu có chuyện gì không? Muộn lắm rồi đấy.”
Ở đầu dây bên kia, anh đờ ra: “Không có chuyện gì.”
“Vậy sao lại gọi?”
“…”
“Cậu cho rằng tôi có thời gian nói chuyện phiếm sao? Cậu tưởng rằng tôi đồng ý tham gia cuộc chơi với cậu sao? Hay cậu xem tôi là bạn học nữ cùng lớp? Cậu biết cậu đẹp trai, cậu biết cậu luôn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi đúng không? Rốt cuộc cậu xem tôi là gì?”
Anh không nói gì.
“Cậu biết tôi không muốn gặp cậu, nhưng còn điều này cậu đã biết chưa, thực ra tôi còn cực kỳ ghét cậu nữa.” Gió đêm lạnh buốt, Giai Ninh cảm thấy mình đang tức giận không lý do mà không biết trút vào đâu, giọng cô như thét lên trong điện thoại: “Tôi đang nói với cậu đấy, cậu có nghe không?”
“Có.”
“Cậu…”
Anh không tắt máy, lẳng lặng để cô trút giận.
“Nói đi, Châu Tiểu Sơn, cậu nói đi.”
Tiếng anh vọng từ bên kia đến, rõ ràng, rành mạch: “Em cứ nói đi, thế này còn tốt hơn là không nói gì với tôi.”
“…”
“Tôi muốn gặp em.”
Cô lập tức tắt điện thoại.
Đứng ở ban công một lúc để ổn định lại tâm trạng, Giai Ninh mới dám vào phòng.
Đang xem thời sự lúc chín giờ, Tần Bân quay ra hỏi: “Ai đấy? Anh nghe thấy tiếng em tranh cãi”
“Bọn họ… không cất kỹ dụng cụ thí nghiệm.” Giai Ninh nghe giọng mình nói càng lúc càng chậm: “Để em đi…”
Anh quay đầu lại nhìn cô: “Muộn lắm rồi.”
Cô nhìn anh, cảm thấy mình đang dần không kiểm soát được nữa. Trên phim, phụ nữ nói dối mặt không đổi sắc tim không loạn nhịp kia mà, cô từ từ trấn tĩnh đáp: “Em phải đi.”
Tần Bân nói: “Buổi tối lạnh đấy, em mặc thêm áo vào.”
Sai lầm trí mạng, dục vọng nhất thời.
Trong bóng đêm cô lái xe xuyên qua thành phố, xuyên qua khuôn viên trường, đi vào phòng anh. Cửa khép, cô nhẹ nhàng đẩy ra, bên trong không có một ai.
Lần trước đến đây còn có một cô gái đang ngồi bên trong, lúc ấy cô cũng thấy có chút căng thẳng, không cẩn thận xem xét, bây giờ nhìn kỹ lại, căn phòng này cũng mộc mạc giống như chủ nhân của nó, chỉ có giá sách và cây xương rồng bên cửa sổ là vật trang trí ở đây.
Cô ngồi xuống, theo thói quen sờ túi tìm thuốc.
Bỗng anh ôm chặt cô từ phía sau, vùi mặt vào mái tóc ẩm ẩm của cô.
Tiếng cửa phòng khép lại, đèn vụt tắt, cô thấy trong tim mình giờ phút này dường như có vài thứ đang đổ sụp xuống
Anh xoay cô lại đối diện với mình, trong bóng đêm, dưới ánh trăng, cô ở ngoài sáng, anh ở trong tối, mặt anh như băng đá, trong mắt có vô số những ngọn lửa nhỏ đang rực cháy, dục vọng âm thầm thiêu đốt, càng lúc càng mãnh liệt.
Tay và môi anh phủ lên người cô, răng kéo áo mở cúc ra, tiến nhanh tới da thịt trước ngực cô, há miệng ngậm đầu vú, lúc mới bắt đầu tuồng như rất kiên nhẫn liếm rồi mút, sau đó đột n