XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Cơ Tàn Khốc

Động Cơ Tàn Khốc

Tác giả: Mâu Quyên

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134591

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/591 lượt.

áo ra, huơ huơ trước mặt Giai Ninh: “Tôi đã cho người đưa anh ta tới thành Tây. Nếu mọi việc suôn sẻ, ngày kia hai người có thể về đến Bắc Kinh.”
Cô ta nhìn Giai Ninh: “Sau này nghĩ lại, hãy xem như đây chỉ là một giấc mơ.”
Giai Ninh không nói gì, không biết có nên đi bước này không.
Mạc Lị nói: “Muốn thì mau lên, tôi lái xe đưa cô đi.”
Cô không còn lựa chọn nào khác, kể từ lúc nhìn thấy nét chữ của Tần Bân thì cô đã không thể lựa chọn nữa rồi.
Giai Ninh cầm lấy chiếc túi mình mang theo khi đến đấy, cuối cùng nhét cả con dao vào.
Quãng đường từ thành Tây tới thành phố Tra Tài là Tiểu Sơn đưa cô đi, lúc đó hai người giằng co nên xảy ra tai nạn, cô bị thương. Con đường dài đằng đẵng này trong ký ức tràn ngập đau đớn và hận thù, còn có máu và cả tiếng nghiến răng cảnh cáo của anh vang bên tai trong lúc cô hôn mê: “Nếu em chết, anh sẽ giết tên đó, để hai người cùng xuống địa ngục. Anh nói được làm được…”
Đồ độc ác.
Ở trên đỉnh núi có thể nhìn thấy ánh hoàng hôn thong thả buông xuống dòng sông Mê Kông, xuống núi chính là thành Tây, Tần Bân đang đợi cô ở đó. Bọn họ có thể ngồi cùng trên một chiếc phà, bắt tàu hỏa, rồi lên máy bay, cùng quay về nhà. Giai Ninh nghĩ, cô sẽ không bao giờ chọc anh nữa, không cãi cọ với anh nữa, cô sẽ làm cá cho anh ăn.
Chỉ cần anh vẫn khỏe mạnh.

Hai người phụ nữ không hề nói một lời. Chiếc xe đang chạy yên lành trên đường cái thì Mạc Lị bỗng nhiên phanh lại, tiếng thắng xe vang lên trong không gian trống trải vô cùng chói tai.
Mạc Lị không nhìn cô, chỉ lấy khẩu súng giắt bên eo ra, ung dung lên đạn, một giây sau, họng súng màu bạc đã đặt trên huyệt thái dương của Giai Ninh.
Giai Ninh ngồi yên.
“Sao không van xin đi? Không tin tôi dám giết cô à?”
“Cô đã muốn giết tôi, van xin có ích gì?”
Mạc Lị ghét cái vẻ bình tĩnh này của Giai Ninh nhất, cô ta trở tay tát một cái lên mặt cô, cuối cùng cũng được mãn nguyện.
Miệng Giai Ninh rỉ máu.
Cô bị cô ta túm tóc kéo ra khỏi xe lôi ra đường cái.
Mạc Lị nói: “Nhìn đi, có thấy đỉnh tháp kia không?”
Tòa tháp nhọn màu đỏ ở phía đằng xa thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng núi.
Mạc Lị nói: “Tôi đã đưa cô đi rất xa rồi, chả mấy nữa mà đến thành Tây, đó chính là giáo đường của đạo Thiên Chúa ở thành Tây. Cô đi theo con đường này, băng qua rừng là tới.”
Giai Ninh giãy giụa muốn hất tay cô ta ra.
Mạc Lị nói tiếp: “Có thể giữ được mạng hay không còn phải xem vận số cô thế nào. Nhưng tôi giữ chữ tín, người đàn ông của cô đang ở dưới đó chờ cô.”
Cô ta buông tóc Giai Ninh ra, đẩy cô về phía khu rừng rậm âm u, Giai Ninh không dám bước lên, Mạc Lị rút súng bắn xuống ngay bên chân cô, ép cô phải bước từng bước vào trong cho tới khi mất hút.
Mạc Lị cất súng đi, nhìn động cơ của chiếc xe, vừa hay hết xăng. Cô ta rút chìa khóa vứt ra thật xa, xắn ống quần chuẩn bị chạy bộ về thành phố Tra Tài.
Lúc Tiểu Sơn về cô nên nói thế nào đây?
Dù sao cũng chẳng liên quan đến cô.
Giai Ninh trộm xe bỏ trốn, nhưng đang trên đường thì hết xăng, cô ta đi bộ về thành Tây, ai mà biết…
Mạc Lị khẽ mỉm cười.
Ai mà biết khu rừng đó chính là nơi gài mìn.
Người đàn bà đó sẽ tan xương nát thịt.
Chuyện này chẳng liên quan gì tới Mạc Lị cô cả.
Mạc Lị mười tám tuổi, trợ thủ của Châu Tiểu Sơn, từ trước tới giờ chưa từng tự bày ra kế hoạch để hoàn thành một nhiệm vụ nào. Nhưng lần này có thể tương kế tựu kế khiến Giai Ninh bỏ mạng, cô ta cảm thấy rất tự hào.
Lúc chạy trên đường Mạc Lị vô cùng vui vẻ.
Chỉ có điều, cô ta đã xem nhẹ một chuyện.
Châu Tiểu Sơn sắp về.
z
Mạc Lị chạy như bay về thành phố Tra Tài, đưa đồng hồ ra xem, một tiếng bốn mươi ba phút, quả không tồi. Thấy khát, cô ta bèn quay về phòng mình rót nước uống, vừa bước vào đã thấy Châu Tiểu Sơn ngồi ở đó, nhìn thẳng vào cô ta.
“Anh về lúc nào thế?” Cô ta hỏi.
“Mới đây.”
“Em vừa đi đâu?” Anh hỏi.
Anh ấy không biết gì cả đâu, Mạc Lị tự nói với mình như thế.
“Chạy.” Cô đáp, rót nước uống, quay lưng về phía anh tu ừng ực.
“Cô ấy đâu?”
“Ai?”
“Cừu Giai Ninh.”
“Sao lại hỏi em?” Mạc Lị lau miệng.
“Cô ấy đâu?”
“Không biết.”
“Xe của em đâu?”
“Phải rồi, xe của em đâu?” Cô nàng mượn cớ lẻn đi.
Anh bước qua, khoát tay lên vai cô ta: “Về sau có làm chuyện này thì phải làm cho chu đáo, gọn ghẽ. Đừng dùng xe của mình, đừng để lại chứng cứ.” Anh chậm rãi mở trang giấy bị vò nát trong tay ra đưa về phía cô, bên trên là ba chữ Hán nguệch ngoạc: Cừu Giai Ninh. “Em lấy cái này lừa cô ấy đi đâu rồi?”
Mạc Lị thẹn quá hóa giận gạt phăng tay anh ra, không định tốn công nói dối nữa: “Em giết ả ta rồi. Thi thể giấu ở một nơi anh không thể tìm thấy. Anh giết em đền mạng cho ả ta đi.” Cô ta ngẩng đầu nhìn Châu Tiểu Sơn, lửa giận bùng cháy trong mắt.
“Em tưởng anh không dám? Tài liệu về vật liệu A còn chưa biết là thật hay là giả, em đã phá hỏng chuyện lớn của anh.” Tiểu Sơn nắm cổ tay Mạc Lị như thể muốn bóp nát, “Đủ để anh giết em hai lần.”
“Đừng có lôi vật liệu A ra nữa, lúc anh nhìn ả ta đến khóe mắt