Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.
i to trước ngực, vừa rồi được hai cô em nhét cho một đống những thứ linh tinh, An Tín trong cái đầu mèo to tướng ngoài sức tưởng tượng, cô chỉ có thể thò bàn tay tròn xoe vào trong túi khua khoắng thật lực, tự cho rằng rất an toàn lôi ra thứ to nhất dễ cầm nhất - một tấm bàn đồ toàn cảnh.
Chính Nam nhanh như chớp liếc thấy, khóe môi đã lộ ý cười: “Tôi muốn mời mèo ú cùng tôi dạo một vòng thành phố, làm clip tuyên truyền”.
An Tín xát hai tay vào nhau, khẽ nói: “Chuyện này hơi khó”.
“Vậy ước lần hai vậy, bạn lại móc lần nữa xem thế nào”.
An Tín vội vàng thò tay vào túi móc lấy móc để, bàn tay bọc vải chạm phải một cái thước và một bó hoa mềm mại. Cô ngẫm nghĩ, rồi mò lấy hoa tươi kẹp giữa ngón tay, nói ồm ồm sau cái đầu hoạt hình dầy cộp: “Cái này tặng cậu”.
Chính Nam không chịu nhận bó hoa hồng đang đung đưa giữa không trung, chắp tay sau lưng mỉm cười: “Hoa tươi tặng người đẹp, chỉ có cô gái của tôi mới tặng hoa hồng cho tôi”. Vừa dứt lời, bàn tay nịnh nọt kia nhanh chóng rụt lại. Cậu nhìn rồi vẫn tiếp tục cười nói: “Vậy mèo ú đáp ứng nguyện vọng thứ hai của tôi đi, tặng tôi một cô bạn gái”.
An Tín theo thói quen đưa tay quệt mồ hôi, đáp lại luôn: “Có thể trả lại bản đồ cho tôi không, tôi muốn xem lại điều ước thứ nhất”.
Chính Nam xua tay: “NO, NO, qua rồi là không thể thay đổi được”. An Tín nghiến răng lôi ra món quà thứ ba, cái thước kẻ, xem cậu ta còn nói được gì. “Bạn ước đi”.
“Thành phố chúng ta có tỷ lệ trẻ em thất học ở nhà lên tới 23%, mà bọn trẻ được tới trường cũng rất thiếu đồ dùng học tập, cây thước nhỏ này là lô văn phòng phẩm đầu tiên của “Công ty văn phòng phẩm Tiến Sĩ Nhỏ” quyên góp, có ý nghĩa kỷ niệm rất quan trọng…” Chính Nam kéo dài giọng nhìn quanh hội trường, bước tới dưới ánh đèn rực rỡ, đối diện với khách mời trưng ra nụ cười dịu dàng nhất, nói “Không biết mèo ú có phép màu này không, có thể khiến thêm nhiều người ra tay giúp đỡ những em nhỏ đó?”
An Tín thầm ngợi khen trong lòng, khen cho sự tài tình khéo léo, khen cho hành động “nhất cử lưỡng tiện” của cậu. Cô thấy cậu hướng về phía đám khách mời đang vỗ tay rần rần cúi người cảm ơn, tay trái giấu sau lưng ra hiệu. Trong chớp mắt sân khấu vang lên tiếng trẻ em đồng ca bài “Lỗ Băng Hoa”, một bầy trẻ nhỏ như bồ công anh mùa xuân, ùa ra từ mọi góc sân khấu, tay nắm tay hát vang.
An Tín thuận thế lùi lại sau cùng, nắm tay hai đứa trẻ, bước chân chầm chậm theo nhịp tiết tấu, nhảy múa cùng lũ trẻ. Ánh đèn sân khấu quét qua gương mặt đám trẻ, trong sáng rõ ràng, bất kể ai trông thấy cũng không thể cứng rắn từ chối đám tiểu yêu dễ thương này, tiếng hát của chúng, nụ cười của chúng, thực ra đều rất giản đơn, hệt như ước mong được đến trường của chúng.
An Tín biết Chính Nam thành công rồi, con người này một khi đã nghiêm túc làm việc gì thì trên người luôn có một ma lực thần kỳ.
Chính Nam nắm tay đứa trẻ ở hàng đầu, cất tiếng hát mở đầu: “Em biết ánh sao nửa đêm biết hát, những đêm nhớ nhà, nó lại cùng em cất tiếng hát…”, bóng lưng cậu đón lấy quầng sáng chiếu xuống, bờ vai trông mới vững chãi và bình yên làm sao, An Tín nhìn cậu, lắng nghe âm thanh trong trẻo bên tai, chầm chậm chìm vào suy nghĩ miên man.
Trong ký ức, khoảng thời gian du học ở Hàn Quốc, cô chẳng phải cũng như lời bài hát kia, hằng đêm ngước nhìn trời cao, tìm một ngôi sao để gửi gắm nỗi lòng mình sao? Cô đã ngốc nghếch thế đấy, đối diện với màn đêm mà khản cổ hét cái tên “Dụ Hằng”, “Dụ Hằng”…
Đang nghĩ ngợi, Chính Nam đã lùi đến cạnh cô từ lúc nào, nhường toàn bộ sân khấu lại cho lũ trẻ. “Này, An tóc xoăn, đáp ứng điều ước cuối cùng của tôi đi”. Cậu cười giật giật cái đầu hoạt hình của cô.
“Được thôi”. Nể tình cậu thể hiện tốt như thế, cô miễn cưỡng đồng ý.
Chính Nam hai tay ôm vòng trước ngực, nghiêng đầu nhìn cô, như đang nghĩ ngợi gì. Cô trùm kín trong lốt hoạt hình nóng muốn chết, đợi một lúc không thấy cậu nói tiếp, sốt ruột giục: “Nói mau nói mau, tôi vội lắm”.
Anh xoa cằm phá lên cười: “Tôi muốn vợ…”
Thấy chưa, thấy chưa, biết ngay là cậu ta không nghiêm túc mà, nói câu nào là đem cô ra đùa giỡn câu ấy. An Tín suýt nữa thì nhảy dựng lên, thò tay lôi phắt cái đầu mèo máy ra, khinh bỉ nhìn cậu: “Cậu vừa rồi còn nói thầm thương trộm nhớ con gái nhà người ta, giờ đã đòi lấy vợ rồi, trở mặt cũng nhanh quá nhỉ”.
Chính Nam vòng ôm hai tay, hơi cúi đầu, sáp lại gần gương mặt lấm tấm mồ hôi của cô, thốt ra một chữ chắc chắn: “…bánh”. Cậu trề môi, nhoẻn miệng cười: “Là tôi đói rồi thôi”.
An Tín thừa nhận có một thoáng xao động, đành giữ tư thế ngửa mặt cứng đờ, không động đậy. Ánh đèn flash dưới sân khấu vang lên tách tách, đánh thức người bị sét đánh cứng đơ. An Tín chụp lại mũ, khom người chuồn xuống cánh gà sân khấu. A Joe quả nhiên đang đợi cô, không buông tha cho thân hình bé nhỏ nhảy qua nhảy lại của cô, giơ ngón tay ngọc ngà chọc lấy chọc để lên trán cô: “Cô An Tín, cô có phải đầu óc cũng đơ luôn rồi không, lại để mặc Chính Nam tiết lộ thầm yêu một cô gái, cô cũng không xem xem đám fan vừa nãy tụ lại một đống, c