Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
òn có mấy người khóc lóc rời đi nữa…”
An Tín bị lay lùi lại sau, nghĩ bụng hướng dương điểm huyệt thủ của ông anh A Joe này đúng là lợi hại thật, cách một lớp da vẫn thấy đau thấu xương, miệng không kìm được “mưa xuân” phơi phới bay: “Anh Joe, anh Joe, anh cũng không thể trách em được, cô gái Chính Nam thầm yêu chẳng liên quan gì tới em cả, em căn bản không biết cậu ấy lại nói vậy, làm sao mà xông ra ngăn được chứ”.
A Joe “dào ôi” một tiếng, như nghe được câu trả lời ly kỳ nhất quả đất. Cô ngó thấy anh không để ý, khom lưng chuồn mất dạng. Chạy đến phòng chờ lấy bình uống nước. Cô theo thói quen lấy điện thoại ra xem, không ngờ kim bồ tát được bảo vệ cẩn thận trong túi nhung có hai cuộc gọi nhỡ thật, là “Ứng cứu An tóc xoăn” gọi.
Cô rất tò mò không hiểu Dụ Hằng tại sao lại lấy cái tên như thế, hoạt hình có bộ “Ứng cứu Trạch Điện Tiện”, lẽ nào ý anh muốn nói cô là tiểu ma nữ?
“Em đang ở đâu?” Điện thoại vừa thông, liền vọng lại chất giọng đều đều của Dụ Hằng, khiến cô nghe không ra hỷ nộ ái ố, “Show của Chính Nam, còn anh?”
“Anh muốn nhắc em một chuyện”. Anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ trầm giọng nói, “Giữ khoảng cách thích hợp với Chính Nam, đừng tùy tiện biến mình thành trung tâm tin đồn, em không nhận ra báo chí liên tiếp công bố ảnh của hai người hết lần này đến lần khác, hơn nữa đương sự là cậu Nguyễn đó lại cứ giữ thái độ ngầm thừa nhận là sao?”
An Tín kinh ngạc đến nỗi suýt đánh rơi điện thoại. Cô vội vàng cuống cuồng túm lấy, dè dặt đáp: “Dụ Hằng, em cũng có chuyện muốn nói với anh – Hai ngày tới em không thể rời xa Chính Nam được, bởi mẹ em còn đang đợi cậu ấy đến cấp cứu nữa…”
Hơi thở của Dụ Hằng trở nên nặng nề. Một cơ số giây sau mới lạnh lùng nói: “Hoạt động vừa rồi của em và Chính Nam là tường thuật trực tiếp, dưới sân khấu có biết bao con mắt chứng kiến tư thế hai người mặt đối mặt như muốn hôn nhau, em nhất định phải khiến anh tức điên lên mới chịu thu tay hay sao?” Như có vầng sáng thần kỳ bổ vào đầu, An Tín bỗng nhiên tỉnh ra. Lúc bị nhà báo hay paparazzi bao vây, Chính Nam thường chẳng tránh hiềm nghi, khi thì tạo ra không gian mờ ám, lúc lại ôm luôn lấy cô, hoàn toàn không để tâm đến sự bài xích của cô và hiệu quả chấn động hiện trường, điều đó chỉ chứng minh mục đích của cậu ta rất rõ ràng: tạo tin đồn, kéo cô xuống nước, để mọi người tưởng cô là bạn gái của cậu.
Song đối với một ngôi sao đang ở đỉnh cao như mặt trời giữa trưa mà nói, gây tin đồn với dân thường chẳng khác nào vết thương chí mạng, sao cậu ta không nghĩ đến điều này chứ?
An Tín ngây ra tại chỗ, kinh ngạc đến độ không nói nên lời. Giọng lạnh nhạt của Dụ Hằng thu hút sự chú ý của cô: “An Tín, nhớ là sau này phải để ý đến tình hình”.
Cái này thì cô nghe hiểu, vội vàng giải thích: “Dụ Hằng, anh nghe em nói đã, cả ba tấm ảnh tin đồn ấy đều có nguyên do cả, anh nhất định phải tin em”.
Dụ Hằng thoáng sững lại, hình như đang suy nghĩ về độ tin cậy trong lời nói của cô. Cô lại tiếp tục: “Lần thứ nhất anh cũng có ở đó, anh biết chuyện là thế nào mà, Chính Nam thấy em bị bỏ rơi, mới đến tìm em nói chuyện, tiện thể nhắc đến quá khứ của anh với Lan Nhã; lần thứ hai là em tìm cậu ấy ký hợp đồng, bị người quản lý làm cho phát khóc, cậu ấy vì muốn bảo vệ em nên mới ôm em, không để phóng viên chụp được thẳng mặt; còn cả chuyện hôm nay - rõ ràng là ngoài ý muốn mà”.
“Người quản lý của cậu Nguyễn là ai?” Dụ Hằng đột nhiên hỏi.
An Tín trở nên hoảng hốt: “Không liên quan đến anh A Joe, em không cho phép anh gây chuyện với người ta”.
Anh không nói không rằng, giọng nói cũng dịu lại: “Khi nào em về?”
“Em chưa biết”, cô buột miệng đáp, “Có điều anh có thể đổi điện thoại trước cho em được không, không thì những ngày tới em không biết sống sao nữa…”
“Được. Tiền đề là em trở về bên anh”.
An Tín tắc nghẹn, bên kia quả quyết cúp máy. Cô cúi gằm mặt ngồi ngả ra sau, kết quả là tấm áo hoạt hình trơn quá, cô phịch cái trượt luôn xuống đất. “Chết tiệt! Đến cái ghế cũng bắt nạt mình!”
Cảm giác lái xe từ trung tâm thành phố về viện điều dưỡng là cảm giác gì? An Tín đang lắc lư giữa không trung có thể cho bạn biết đáp án. Chính Nam lái chiếc Audi R8 ra khỏi cửa, chạy được nửa đường thì xe chết máy, gọi điện thoại bảo A Joe đến lôi về, đứng bên đường không muốn động vào. An Tín dỗ dành cậu đi thêm mười phút nữa là tới rồi, cậu khoanh hai tay nhìn dãy núi nhấp nhô trùng điệp xa xa, thổi phù cái về phía cô: “Một giờ trước cô bảo tôi viện điều dưỡng cách trung tâm thành phố 600 dặm(6), giục tôi phải xuất phát sớm, giờ lại nói còn không đến 100 dặm, vậy tôi hỏi cô, 500 dặm ở giữa đi đâu rồi?”
(6) 1 dặm = 0.5km
“Cô biết cả rồi sao?”
“Ừm”. Thực ra là có người nhắc cô.
Chính Nam đột nhiên dừng lại, đối diện núi xa lặng im không nói, tịch dương ngả bóng phía tây, ráng chiều màu hổ phách bồng bềnh quanh cậu, phủ lên bóng lưng cậu làm thành bức tranh thủy mặc. Cậu đứng lặng im, hồi lâu sau mới đáp: “Cô gái mà tôi thầm yêu chán ghét giới giải trí, tôi muốn rời bỏ nó, công ty và A Joe đều không đồng