XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đông Cung

Đông Cung

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.

nhập thần này, mà sao cứ canh cánh lo sợ không yên một nỗi gì đó không rõ ràng thành hình.
Tiếng sấm vọng lại mỗi lúc một vang trời dậy đất, càng lúc càng rõ rệt, rồi trải qua chốc lát, tôi mới nghe rõ tiếng ấy không phải tiếng sấm sét thật, đó là tiếng vó ngựa, từ bốn phương tám hướng tiếng võ ngựa vẳng về rầm rộ nghiêng trời ngả đất, cuốn vó lao đến phường Minh Ngọc bé nhỏ này, tựa dòng thác lũ ào ào từ khắp nơi đổ dồn về, sóng dậy nối đuôi nhau từng cơn, từng đợt sóng luân phiên ập thẳng xuống nhấn chìm tất thảy chốn này. Trước kia tôi chưa từng được nghe tiếng vó ngựa dồn dập đông đúc đến thế, cho dù trên thảo nguyên tôi từng chứng kiến cảnh cha tôi điều quân xung phong bầy binh tập trận, nhưng thanh thế ấy không sánh được bằng nhường này. Thoạt đầu tôi còn nghe loáng thoáng tiếng người hoảng sợ kêu gào vọng lại từ trong phường, rồi tiếng ồn ào từ đằng lầu trước, đến sau cùng, tôi chỉ cảm nhận được rằng thậm chí những căn phòng ở bốn bề xung quanh đang có hơi hướm lắc lư đu đưa, bụi trên vòm ngói lả tả lất phất rơi vãi, đằng lầu trước giờ đây tịnh không một tiếng người, chỉ còn nghe tiếng vó ngựa cuồn cuộn tựa cơn thủy triều đáng sợ nhất, lao phăng phăng không ngừng nghỉ, giáng xuống như cuồng phong bão tố kinh hoàng nhất chốn sa mạc, cuốn gói cát bụi khắp chân trời quần tụ tại một nơi, vạn sự vạn vật giữa đất trời khó mà thoát được, chìm nghỉm giữa âm thanh đáng sợ kia.
Gã thích khách vẫn lẳng lặng, mà thanh kiếm kia đang thúc ép bệ hạ thụt lùi dần từng bước.
Không một ai dám manh động, bất thình lình bệ hạ quát: “Tằng Hiến! Giết thích khách đi!” Thì ra thủ lĩnh phe áo đen tên gọi Tăng Hiến, tôi từng nghe qua cái tên này, biết ông ấy là tướng chỉ huy có tiếng trong Thẫn vũ quân, võ công cái thế, nghe đồn sức lực một trăm kẻ không địch nổi một mình ông. Trên bả vai Tằng Hiến đang tí tách nhỏ máu, lúc này đây dồn sát từng bước một, mũi kiếm của gã thích khách kia sắc lạnh ngời ánh thép, kề ngay cổ họng bệ hạ, giằng co mãi khó lòng phân thắng bại, tôi bức bách đến nỗi mồ hôi nơi sống lưng rịn ra buốt lạnh. Lí Thừa Ngân tự dưng khẽ cười, đoạn bảo thích khách: “Ngươi biết ta là ai chứ?” Gã thích khách bịt mặt kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt, ánh mắt ráo hoảnh vô tình không nhuốm một thần sắc biểu cảm nào, ánh nhìn lạnh lẽo chiếu trên người Lí Thừa Ngân.
“Giờ đây, ngoài kia, cánh quân tiếp viện của Thần Vũ quân hẳn đã bao vây kín chỗ này, người mà phản kháng, ắt trở thành cái đích cho ngàn vạn mũi tên. Chỉ cần lúc này người buông kiếm hàng, ta đảm bảo sẽ giữ lại mạng sống cho người.” Ánh mắt thích khách sáng quắc, phảng phất có tia do dự. Lí Thừa Ngân lại nói: “Nếu ngươi không yên tâm, ngươi cứ bắt ta làm con tin, đợi ngươi bình an rút lui, ngươi phóng thích ta sau.” Lòng bàn tay tôi túa mồ hôi, thậm chí chuôi kiếm đang cầm cứ trơn tuột. Lòng dạ cồn cào khó khăn lắm mới hạ được quyết tâm, tôi từ đằng sau vọt lên phía trước: “Muốn bắt con tin thì bắt ta đây này, dẫu sao ta cũng chỉ là phận nữ nhi yếu đuối, ngươi không phải lo ta giở trò gì đâu. Đợi ngươi rút lui an toàn rồi thả ta về là được.”
Lí Thừa Ngân hung hổ trừng trộ với tôi, tôi chẳng màng quẳng cho hắn 1 cái lườm. Tôi thừa hiểu, mà cũng biết đây không phải trò chơi đùa nghịch, thế nhưng với tình thế trước mắt, bảo tôi trơ mắt nhìn thích khách bắt hắn làm con tin, tôi không đành lòng.
Thích khách vẫn lặng thing, chỉ có thanh kiếm lạnh lùng là dựng đứng, Tăng Hiến đợi tiếp viện cũng không dám làm căng, đôi bên cầm cự suốt nãy giờ.
Lí Thừa Ngân đứng chôn chân tại chỗ, mà những tiếng rầm rầm bên ngoài đột nhiên chìm cả vào tĩnh lặng, một hồi lâu trên hành lang mới vẳng về tiếng bước chân, có người đang tiến gần. Mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng, bụng bảo hay chăng thích khách có đồng bọn. Bước chân mỗi lúc một cập kề, mỗi lúc một áp sát, Lí Thừa Ngân chợt giơ tay nắm chặt tay tôi, lòng bàn tay hắn ran nóng, thế nhưng quái lạ làm sao tôi lại trấn tĩnh hơn. Có lẽ vì tôi biết, hắn đang ở ngay cạnh bên, dù cho nguy hiểm thì đã có sao? Cùng lắm là chết chứ gì! Hào khí ngay tức khắc dậy lên trong tôi. Thế nhưng rất nhiều người xộc vào, dẫn đầu là một kẻ vận giáp bạc, thấy tình hình rơi vào thế giằng co quyết liệt, không tránh khỏi hơi thảng thốt, thế nhưng lập tức trở nên bình tĩnh đoạn quỳ lạy. Lớp giáp mai cọ vào nhau sột soạt, thưa: “Thần Doãn Ngụy cứu giá chậm trễ, xin bệ hạ thứ tội.”
“Đứng lên đi.” Tuy lưỡi kiếm của thích khách vẫn kề ngay cổ bệ hạ, thế nhưng giọng người vẫn hoàn toàn điềm nhiên: “Truyền lệnh giới nghiêm toàn thành, đóng 9 cửa thành.”
“Vâng!”
“Thần vũ quân sẽ cùng Vũ Lâm quân của Đông Cung, lục soát trong thành, truy tìm đồng đảng của thích khách!”
“Vâng!”
“Không được để lọt tin tức, kẻo làm rối loạn lòng dân.”
“Tuân lệnh!”
“Mau đi đi!”
“Vâng!”
Doãn Ngụy hành lễ xong cuống cuồng đứng bật dậy, rảo bước thoái lui. Tôi nghe tiếng gã ở hành lang khẽ giọng dặn dò dăm câu, rồi những tiếng bước chân gấp rút cứ thế khuất dần, thêm vài kẻ lục tục chạy ra ngoài. Qua một lúc hắn lại tiến vào, bẩm: “Kí