Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/926 lượt.

g gặp, cô ta dường như đẹp hơn lúc trước. Đôi mày tinh tế đẹp như điêu khắc, khuôn mặt trang điểm rất cẩn thận, đôi má hồng nhạt, son môi mỏng bóng…
“Chào!” Bạc Băng cười chào hỏi, cô bỗng nhiên cảm thấy rất khâm phục bản thân mình, lúc này mà lại có thể mỉm cười.
“Tôi có thể vào không?”
“Đương nhiên là có thể.” Bạc Băng tránh sang một bên, đợi Dụ Nhân vào, sau đó mới khép cửa lại, chờ cô ta “khởi binh hỏi tội”.
Dụ Nhân quả đúng là Dụ Nhân, cô ta không làm Bạc Băng thất vọng.
Chỉ mới câu đầu tiên mở miệng, lại có thể nói trúng tim đen của người khác.
“Nghe nói cô vì cứu vị hôn phu của mình, mà đến cầu xin Diệp Chính Thần…”
Nửa câu sau Dụ Nhân vẫn chưa nói xong, nhưng ánh mắt lạnh như băng của cô ta đã biểu đạt ý câu nói một cách rõ ràng.
Ở trước mặt Dụ Nhân, Bạc Băng cũng không cần phải giả vờ thanh cao: “Đúng”
“Cô làm như vậy, đối với anh ấy công bằng sao?”
Câu hỏi này rất hay.
Cũng may… Cô cũng đang muốn hỏi!
“Dụ tiểu thư, lúc trước cô tạo cho tôi nhiều sự hiểu lầm như vậy, khiến anh ấy không thể giải bày được, điều này đối với anh ấy công bằng sao?”
Vẻ mặt Dụ Nhân vẫn không hề có chút thay đổi, vô cùng bình tĩnh mà trả lời cô: “Đó là việc mà tôi nên làm, đó là trách nhiệm của tôi.”
Người phụ nữ này, Bạc Băng tức giận đến mức như hít vào toàn khí lạnh.
Dụ Nhân diễn kịch trước mặt cô, đem cô và Diệp Chính Thần ra xoay vòng đùa giỡn. Bây giờ lại có thể trơ tráo dõng dạc nói cho cô biết: Đây là trách nhiệm của cô ta.
Bạc Băng cố gắng kiềm nén cơn giận đang dâng trào, học hỏi nụ cười lạnh nhạt của Dụ Nhân: “Vậy hôm nay cô đến đây, lại muốn thực hiện trách nhiệm gì nữa.”
Con ngươi đen thăm thẳm của Dụ Nhân dừng lại ở đôi mắt cô: “Tôi muốn hỏi cô một câu: Người cô thích là Diệp Chính Thần, hay là vị hôn phu của cô?”
Dụ Nhân đúng là người phụ nữ biết dùng kim châm vào nỗi đau thầm kín của người khác.
Giống như cô ta không ngừng nhắc nhở cô: Cô vì một người đàn ông lại lên giường cùng với một người đàn ông khác. Giữa hai người đàn ông cho dù cô buông tha cho ai thì cô cũng là người có lỗi.
Một người phụ nữ lợi hại như vậy, Bạc Băng vô cùng muốn biết những ngày qua Diệp Chính Thần làm cách nào mà có thể chung sống hòa thuận cùng với cô ta.
Bạc Băng không kiềm nén được mà thông cảm cho anh.
Vốn dĩ cô có thể không trả lời, nhưng đối với bản thân, cô không cam tâm nhiều lần thua dưới tay Dụ Nhân như vậy, lần nào cũng bị cô ta nói đến mức không trả lời được.
“Tôi thích ai không quan trọng!” Bạc Băng cố tình khiến cho lời nói của cô thêm phần mập mờ: “Quan trọng là Diệp Chính Thần thích ai… Cô quen biết anh ấy đã hơn mười năm, cho nên so với tôi, cô càng phải hiểu rằng anh ta không… bằng… cầm… thú…”
Sắc mặt Dụ Nhân thay đổi, lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng, cô ta cố nói bằng chất giọng mềm mại nhất: “Tôi đến tìm cô không có ý gì khác, tôi chỉ muốn biết cô sẽ nghĩ như thế nào khi biết người Diệp Chính Thần thật sự yêu là cô. Vì cô điều gì anh ấy cũng có thể làm… Nếu cô không yêu anh ấy, cô cũng đừng trêu đùa anh ta, cô đã từng làm tổn thương anh ấy một lần, đừng làm tổn thương anh ta lần thứ hai.”
Bạc Băng tức giận đến mức từ đôi môi đến cả người đều phát lạnh, cô cố gắng kiềm chế sự xúc động để không lao đến bóp chết Dụ Nhân mà cố duy trì nụ cười: “Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ bông đùa với anh ấy. Tôi chỉ mong anh ấy cũng đừng bông đùa với tôi, như vậy là đủ rồi.”
Dụ Nhân gượng cười, đi đến phía cửa: “Cô hoàn toàn không hiểu anh ấy.”
Bạc Băng không phủ nhận, hai giờ trước, cô thậm chí không hề biết Diệp Chính Thần là quân nhân.
Tại sao cô không có đủ khả năng hiểu anh!
Tiễn Dụ Nhân, Bạc Băng giống như vừa bước ra từ một cuộc chiến, vô cùng mệt mỏi, sức cùng lực kiệt.
Chiến tranh giữa phụ nữ xưa nay không có thắng thua, chỉ có hai bên cùng bị tổn thương mà thôi.
Vừa định nghỉ ngơi một chút, điện thoại Bạc Băng lại vang lên, trên màn hình hiện lên số của mẹ cô. Bạc Băng nhận điện, vừa muốn nói chuyện, đã nghe thấy giọng nói đứt quãng từ đầu dây bên kia.
“Mẹ?”
“Tim của bố con có vấn đề, đang ở phòng cấp cứu…”
Bạc Băng cảm thấy như tất cả các dây thần kinh đều đứt đoạn, trước mắt cô là một màu tối đen.
“Bạn của bố con ở viện kiểm sát nói, nói, Chung Thiêm có khả năng ngồi tù ít nhất là sáu, bảy năm… Ngay lập tức bố con…” Bên kia chỉ còn tiếng khóc.
Cô không thể sụp đổ, không thể. Bạc Băng cố gắng dùng chút sức lực còn lại, an ủi mẹ cô: “Mẹ, mẹ đừng khóc, Chung Thiêm sẽ không có gì đâu, bố cũng sẽ không có gì, con sẽ về ngay.”
Lên máy bay, sau đó lại ngồi ô tô, đêm đó hơn mười một giờ Bạc Băng mới đến bệnh viện. Bố cô vừa mới ngủ, mẹ cô đang ngồi bên cạnh trông coi ông, vừa thấy Bạc Băng, ánh mắt bà lại đỏ lên.
Bố cô dường như nghe được tiếng động, mở to mắt, đôi môi ông run run, giơ bàn tay ra.
Bạc Băng hiểu được ý của bố, cô nắm lấy tay ông: “Bố, bố đừng nghe người khác nói lung tung, bạn con ở Bắc Kinh nói… Chung Thiêm không có tội, anh ấy sẽ được thả nhanh thôi.”
“Có thật không?” Mẹ cô vội hỏi.
“T