Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/886 lượt.
ước ấm chảy qua ngực được phân cách ra để không thấm vào vết thương của anh, tay của Bạc Băng theo dòng nước vuốt ve xuống phía dưới, lướt qua những đường cong gồ ghề.
Anh hít thở mạnh, cơ thể với làn da đàn hồi dưới tay cô bắt đầu run rẩy.
Tuy đối với thân thể Diệp Chính Thần, Bạc Băng không còn cảm thấy xa lạ nữa nhưng khi nhìn trực diện như thế này, rồi cẩn thận vuốt ve từng chút, cô vẫn có cảm giác không được tốt lắm, nhanh chóng thấy váng đầu hoa mắt.
Bạc Băng cố gắng giữ cho hô hấp của mình thật bình thường, không ngừng vẩy nước lên người anh. Tay cô mơn trớn theo dòng nước tiếp tục sờ soạng xuống phía dưới, như đang khắc họa những đường cong nhấp nhô trên thân hình tuyệt mỹ của anh…
Nhìn trực diện rồi lại cẩn thận sờ, Bạc Băng cuối cùng cũng hiểu được, vì sao Diệp Chính Thần nhớ nhất lại là việc cô tắm rửa cho anh.
Bởi vì, cơ thể của anh, so với gương mặt càng làm cho tim người khác đập nhanh hơn.
Khung xương gầy, cơ bắp cân đối, cơ thể rắn chắc nhưng lại không hề cứng nhắc. Không một nơi nào trên cơ thể anh lại không phô bày sự mạnh mẽ của đàn ông…
Anh mỉm cười: “Đúng lúc anh có mang theo một bộ lễ phục.”
Lễ phục?
Nghe nói quân nhân đều có một bộ lễ phục nghiêm chỉnh. Ngoại trừ lúc duyệt binh hoặc là trong trường hợp cần thiết, họ sẽ không mặc. Bạc Băng đã từng được chiêm ngưỡng một lần bộ lễ phục quân trang trong truyền thuyết, đó là nghi thức duyệt binh vào ngày một tháng mười trên ti vi. Ao ước như thế, lại tôn thờ như thế, loại cảm xúc này không thể diễn tả thành lời.
Bạc Băng lặng lẽ ngẩng đầu nhìn anh, anh nhếch môi, khóe môi khẽ cong lên, cám dỗ đến chết người.
Có trời mới biết cô muốn anh mặc cho cô xem đến nhường nào. Đáng tiếc trước ngực anh hiện nay đang có một mảnh băng gạc thật dày, luôn nhắc nhở cô, anh đang bị thương, bị gãy những ba khúc xương. Lúc này mà ức hiếp anh, thì rất có lỗi với đạo đức nghề nghiệp của cô.
Chỉ lo bản thân đang rối rắm, Bạc Băng nhất thời thất thần. Cô quên mất tay cô đã cọ xát trên lưng anh khá lâu, cọ xát đến mức lòng bàn tay cô nóng lên, da thịt của anh cũng trở nên nóng bỏng.
Anh mở to mắt: “Em đang thử thách anh, có đúng không?”
Rõ ràng là anh đang thử thách cô mới đúng, khiến cho cô phải nhìn thấy cảnh tượng này: “Là anh bảo em tắm cho anh mà.”
Anh hít vào: “Em nhất định phải chà xát như vậy sao?”
“Anh cũng biết mà, em là dạng người làm việc gì cũng vô cùng nghiêm túc.”
Bạc Băng trừng mắt liếc anh một cái, thuận tay cầm lấy vòi sen, dùng dòng nước ở chế độ yếu nhất để cọ rửa thân thể anh.
Nước hơi lạnh, thân thể anh trong nước khẽ run, Bạc Băng muốn điều chỉnh thành nước ấm, lại không nghĩ là mình nhỡ tay điều chỉnh thành nước nóng.
Diệp Chính Thần hoàn toàn không thể nhịn thêm được nữa, một tay anh đẩy cô dựa vào vách tường lạnh như băng, một tay giật lấy vòi sen trong tay Bạc Băng, dội về phía cô.
“Anh làm gì vậy?”
“Em giúp anh tắm lâu như vậy, anh đương nhiên phải đáp lễ lại em một chút.” Nước ấm bắn tung tóe trên người Bạc Băng. Toàn thân cô trở nên ướt sũng, quần áo dán chặt trên người cô. Cuối cùng Diệp Chính Thần cũng đóng vòi nước, toàn thân Bạc Băng gần như đã ướt đẫm, một số nơi cũng gần như trong suốt, cơ thể trưởng thành của người phụ nữ hoàn toàn lộ ra trước mắt anh, không hề che đậy.
Cách một lớp quần áo, tay anh chạm vào nơi mềm mại nhất, đầu ngón tay giữ lấy nụ hoa xinh xắn của cô, chậm rãi vần vò, chậm rãi cọ xát…
Vần vò đến lúc toàn thân Bạc Băng run lên.
Diệp Chính Thần nở nụ cười: “Em cũng biết, anh làm điều gì cũng không nghiêm túc, duy chỉ đối với em mới thật sự nghiêm túc mà thôi.”
Trả thù, sự trả thù không hề che đậy của anh!
Tay anh chậm rãi lần xuống phía dưới, lướt qua mỗi một nơi mẫn cảm của cô. Da thịt được nước ấm xoa dịu, vô cùng mẫn cảm. Hơn nữa anh đang như có như không trêu chọc thân thể cô, thế nên lại làm cho cơ thể Bạc Băng rã rời. Vì không muốn chạm vào miệng vết thương của anh, cô không dám phản kháng, càng không ngừng lùi về phía sau trốn tránh, cho đến khi trốn đến góc tường, không còn đường lui nữa.
Khi cơ thể anh tiến đến gần cô, dựa vào người cô, nâng mặt của cô lên. Trước mắt cô toàn là hơi nước, hình ảnh của anh trở nên mông lung, cô chẳng những cảm nhận được hơi nóng của nước mà còn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh.
“Nha đầu.” Anh vén mái tóc ẩm ướt của cô lên, vô cùng dịu dàng nói: “Em biết không, anh thích nhất là nhìn dáng vẻ của em lúc này.”
Đương nhiên là Bạc Băng biết, anh chính là sắc lang, sắc lang đều thích nhìn phụ nữ tắm rửa, thay quần áo.
Anh áp đôi môi mình sau tai cô: “Chờ đợi mấy năm, anh cuối cùng cũng có cơ hội được quay trở về đêm mưa của những năm trước. Em ngồi trong xe anh, áo của em ướt đẫm. Anh cố ý nói thật nhiều lời mang ẩn ý, nhưng em cũng không tức giận, chỉ đỏ mặt rồi phát run.”
“…” Cô cũng mơ thấy ngày mưa năm đó, mơ thấy ánh mắt nóng bỏng như dung nham của anh.
“Anh tự nhận mình có thể nhìn thấu suy nghĩ củ