Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/883 lượt.
ạc thếch, giữa đôi mày có một nếp nhăn khá sâu. Bạc Băng thầm đoán ít nhất ông ta cũng đã năm sáu mươi tuổi, dáng đứng của ông ta thẳng tắp, ở ông toát ra một loại khí thế bức người, khiến cho người khác không dám nhìn thẳng vào mặt. Bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ, nhìn qua trạc hơn bốn mươi tuổi, trang phục trên người bà ấy được cắt may đơn giản nhưng rất khéo léo, gương mặt tinh tế, khí chất dịu dàng, Bạc Băng đoán rằng khi còn trẻ nhất định bà là một mỹ nhân.
Bạc Băng không nhịn được mà nhìn người phụ nữ ấy vài lần, cô cảm thấy dường như đã gặp bà ấy ở đâu rồi, nhưng nhất thời không thể nhớ nổi. Trong lúc cô đang cố gắng nhớ lại, thì tiếng chuông điện thoại vang lên, Bạc Băng lúng ta lúng túng dùng một tay tìm kiếm điện thoại.
Vừa nhận điện thoại, đã có một tiếng la hét của đàn ông vang lên: “Em chạy đi đâu vậy? Tại sao vẫn chưa trở về?”
Chắc là âm thanh có vẻ lớn, vị trung niên nghiêng mặt nhìn thoáng qua cô một cái.
Bạc Băng che microphone lại, nhỏ giọng nói: “Em đi mua cháo Bát Bảo nổi tiếng nhất Nam Châu cho anh, không phải anh vẫn luôn muốn nếm thử hay sao.”
“Cửa hàng cháo Diêu Ký?”
“Vâng.”
“Nơi đó chẳng phải rất xa sao?! Anh không muốn ăn cháo, em trở về nhanh đi.”
“Không xa đâu anh, em về tới rồi đây này… Anh không muốn ăn cháo, vậy anh muốn ăn gì?”
“Câu này mà cũng hỏi, đương nhiên là em.”
Người đàn ông này, cô thật muốn bóp chết anh qua điện thoại, nhất thời tức giận, Bạc Băng đã quên hạ thấp giọng nói: “Anh không phải là muốn chuyển đến Tổng viện giải phóng đó chứ?!”
“Em chấp nhận để anh đi sao?” Diệp Chính Thần dõng dạc hỏi cô.
“Em ước gì bác sĩ Lâm đưa anh đi ngay bây giờ…”
“Bỗng nhiên anh muốn ăn cháo, vô cùng muốn ăn.”
Bạc Băng che miệng cười trộm: “Đúng rồi, có phải anh và bác sĩ Lâm đã quen nhau từ trước không?”
“Ừ, anh ta học cùng trường đại học với anh.”
“Học cùng trường? Vậy anh ta cũng học quân y à?”
Vị trung niên đó lại liếc nhìn Bạc Băng một lần nữa, nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá một lúc, ánh mắt sắc sảo của ông như có thể nhìn rõ mọi việc.
“Đó là trước kia, giờ anh ta chuyển công tác đến Nam Châu rồi.” Diệp Chính Thần nói.
Thang máy đến, mọi người lục tục bước vào, chỉ còn lại cặp vợ chồng trung niên đó, họ đứng im lặng chờ, giống như đang đợi cô bước vào trước. Bạc Băng có chút ngượng ngùng, nhẹ nhàng cúi đầu: “Thật ngại quá, tôi đi thang bộ.”
Bạc Băng xoay người đi đến phía cầu thang, tiếp tục nói chuyện điện thoại: “Tại sao anh ta đến Nam Châu?”
“Anh đâu có biết, chắc là ở Nam Châu có nhiều phụ nữ đẹp.”
“Không biết?!” Anh thật sự không biết, hay chỉ nói đùa: “Anh chờ em một lát, chờ em lên đến sẽ chậm rãi trừng trị anh!”
“Anh đã bị gãy ba khúc xương sườn rồi, anh chịu không nổi loại tra tấn hay trừng phạt nghiêm khắc đâu.”
“…”
Haizzz! Biết rõ là anh đang sử dụng khổ nhục kế, nhưng Bạc Băng vẫn không kiềm được mà cảm thấy đau lòng.
Dập điện thoại, Bạc Băng chạy thẳng lên tầng trên, chạy miết vào phòng bệnh của anh: “Nếu anh không nói thật, thì những khúc xương sườn còn lại của anh…”
Câu nói tiếp theo tức khắc bị nghẹn lại ở cổ họng.
Bởi vì trong phòng, ngoài Diệp Chính Thần, còn có hai người, một vị trung niên có phong thái hơn người đứng bên mép giường bệnh, còn người phụ nữ dịu dàng đang ngồi trên thành giường bệnh, tay bà ấy đang khoác lên vai Diệp Chính Thần.
Nghe giọng nói của Bạc Băng, họ cùng lúc xoay người lại nhìn cô.
Như có ánh sáng điện và đá lửa chạm nhau trong nháy mắt, ngay lập tức Bạc Băng có thể đoán được cặp vợ chồng trước mắt là ai, không cần phải suy nghĩ nhiều cô thật sự chỉ muốn dùng cháo trong tay đập vào đầu mình.
Đương nhiên, trước khi đập cô phải cố gắng nhớ lại trước cửa thang máy cô đã từng nói những gì, thấy không có lời nói nào đặc biệt không được phép nói ra, ngoại trừ câu: “Anh chờ em một lát, chờ em lên đến sẽ chậm rãi trừng trị anh!”
Bình thường cô rất dịu dàng, cô có thể thề với trời!
Tình cảnh này, Bạc Băng cho rằng biện pháp tốt nhất là giả vờ ngạc nhiên nói: Thật sự xin lỗi, tôi đã đi nhầm phòng. Sau đó, bỏ chạy mất dạng.
Nhưng vẫn chưa kịp mở miệng, Diệp Chính Thần đã hắng giọng, giới thiệu: “Bố, mẹ, cô ấy chính là Bạc Băng, bạn gái con.”
Anh nhìn cô rồi giới thiệu ngược lại: “Nha đầu, họ là bố mẹ anh.”
“Bác trai, bác gái, chào hai bác.” Cô có muốn trốn cũng không kịp nữa rồi, thôi thì kiên trì đến cùng đón nhận đi vậy, Bạc Băng khom người chào hỏi.
Ông Diệp hờ hững gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng kiên định vẫn không có gì thay đổi, nhưng khí thế bức người trên người ông vẫn làm cho người khác sợ sệt. Ông chỉ nhẹ nhàng nhìn thoáng qua Bạc Băng một cái thì cô đã cảm thấy khó thở. Bạc Băng không dám nói nhiều, nhẹ nhàng buông phần điểm tâm trong tay xuống, lấy hai tách trà đến đặt cạnh họ: “Bác trai, bác gái, uống ly nước ấm đi ạ.”
“Cám ơn.” Bà Diệp lịch sự mỉm cười với cô, tiếp nhận tách trà, vô cùng khách sáo.
Mà ông Diệp chỉ cúi đầu nhìn thoáng qua tách trà trên tay Bạc Băng một lần, không hề có ý tiếp nhận.
Bạc Bă