Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/982 lượt.
khắc chữ ‘Nha đầu’? Tại sao anh không khắc tên của em?” Tuy rằng Bạc Băng thấy hai chữ “Nha đầu” nhìn qua cũng rất ấm áp, nhưng chữ “Băng” và chữ “Thần” kết hợp lại sẽ hợp lý hơn.
“Nếu một ngày nào đó anh đổi bạn gái, phải xóa tên của em rồi đổi thành tên người khác. Như vậy rất phiền phức!” Anh hờ hững nói cho cô biết: “Chữ ‘Nha đầu’ rất hay! Nghìn lần như một, dù là ai cũng không cần phải thay đổi…”
Bạc Băng thật sự không còn chút sức lực nào, nếu như còn dù chỉ một tí thôi, cô cũng sẽ lấy nồi cơm điện đập lên đầu anh, quát to với anh: “Anh chết đi cho em nhờ!”
May mà lưỡi của cô vẫn còn chút sức lực, cho nên cô cũng hờ hững mà khen ngợi anh: “Sư huynh, anh đúng là biết nhìn xa trông rộng! Khi anh đem chiếc đồng hồ trên tay em tặng lại cho người khác thì đừng quên nói với các cô gái ấy rằng nó là vật đã qua tay nhiều lần!”
Anh thở dài, tay anh xoa xoa hai má của cô: “Em đúng là chết đến nơi mà vẫn còn cứng miệng!”
“…”
Cứng rắn cũng có lợi ích gì, chẳng phải đã bị anh nấu chín rồi sao!
“Trên đời này, ngoài em ra thì có rất nhiều người phụ nữ khác tên ‘Băng’, nhưng ‘Nha đầu’ của anh thì chỉ có một! Độc nhất vô nhị!”
…
Trong thời gian cô và anh sống cùng nhau, chữ “Chính” được viết đầy lên tường như một bức tranh rực rỡ, tiếng cười cùng nước mắt tràn ngập cả căn phòng, nhưng mà câu nói buồn nôn nhưng vô cùng chân thành này anh chỉ nói một đúng một lần, vào ngày hôm đó! Về sau, mỗi lần cô nhớ về thời khắc ấy, đều rất xúc động!
Trong lúc cô cảm động đến bối rối thì anh lại nói ra một câu lập tức kết thúc phong cảnh thơ mộng của cô: “Nha đầu, anh đói bụng!”
Cô thật muốn lấy sợi mỳ mà siết chết anh!
Bạc Băng cố nén sự đau nhức toàn thân mà bước xuống giường, cô khoác chiếc áo ngủ đi vào phòng tắm, tắm xong, cô lấy trong tủ lạnh ra những nguyên liệu làm bánh ngọt đã mua sẵn từ hôm trước, chăm chú xem sách hướng dẫn, làm một chiếc bánh ga tô.
Nướng bánh ngọt xong, cô mở ngăn kéo lấy ra một bao nến sinh nhật mà cô đã phải đi hết hàng trăm cửa hàng tiện lợi mới tìm thấy một nơi bán.
Diệp Chính Thần tắm xong, anh bước ra. Bạc Băng đang bận rộn với công việc quấy bơ, anh bước đến ôm lấy cô từ phía sau, hít một hơi thật sâu hương bánh ga tô sữa.
“Nha đầu! Ba năm sau, làm vợ anh nhé!” Anh nói nửa thật nửa đùa.
Lòng Bạc Băng đột nhiên run lên.
Ba năm sau, anh có thể khôi phục lại sự tự do.
Câu nói này xem như hứa hẹn sao?
Vì điều gì câu nói hứa hẹn của Diệp Chính Thần nghe lại hư vô và mờ mịt như vậy.
Bạc Băng sợ hãi và thất vọng, cho nên cô không cho phép chính mình có bất kì hy vọng nào.
Cô giả vờ như không có việc gì, lườm anh một cái: “Người muốn cưới em làm vợ rất nhiều, xếp hàng đi!”
“Đừng có mà khoác lác! Hai mươi ba tuổi vẫn còn là một trinh nữ, chỉ có anh mới không chê em.”
“Anh!” Bạc Băng đỏ mặt.
Diệp Chính Thần thì lại vô cùng đắc ý!
Anh kéo ngón trỏ của cô quết một chút bơ, sau đó đưa vào trong miệng, lưỡi anh chậm rãi quấn lấy ngón tay cô, mút phần bơ trên đó.
“Rất ngọt!” Anh tiến đến sát bên cô, mập mờ nói: “Anh nghĩ đến việc đem nó phết lên toàn thân em…”
Sự tê dại từ đầu ngón tay nhanh chóng lan truyền khắp toàn thân, mặt của cô càng đỏ hơn.
Khẳng định toàn diện – Anh đích thực là gã đàn ông phong nhã khoác áo cầm thú, khoác áo sắc lang.
***
Diệp Chính Thần không chút nhượng bộ mà yêu cầu cô phải có mặt trong tiệc sinh nhật của anh, nên Bạc Băng đành phải đổi ca với người khác, cô đứng trước tủ quần áo, chọn đi chọn lại, cuối cùng cô cũng tìm được một chiếc áo sơ mi cao cổ có thể che kín các dấu vết yêu đương trên người, mặc dù ánh nắng bên ngoài đang cực kì chói chang như muốn chiếu rọi hết thảy ánh sáng lên người cô.
Không còn cách nào khác, ai bảo toàn thân cô từ trên xuống dưới đều là vết cắn của cầm thú kia chứ, xanh có, tím cũng có.
Bạc Băng rửa mặt, chải đầu qua loa, cô không trang điểm, chỉ thoa một ít son môi, che giấu đôi môi có chút sưng đỏ của mình.
Đáng tiếc vẫn chưa xuống xe thì son môi đã bị người nào đó ăn sạch sẽ!
…
Diệp Chính Thần nắm tay Bạc Băng đi vào một nhà hàng kiểu Trung Hoa khá nhỏ, sảnh trước của nhà hàng không lớn lắm, hai mươi mấy người cùng ngồi có vẻ vô cùng chật chội.
Bạc Băng thử vài lần rút tay về, nhưng không lần nào thành công.
Quan hệ của cô và anh trước mặt mọi người, cứ thế mà công khai.
Anh Phùng nhìn chiếc áo sơ mi cao cổ Bạc Băng đang mặc, sau đó nghịch ngợm nháy mắt với Diệp Chính Thần: “Ồ!! Thu phục rồi à?!”
Diệp Chính Thần trả lời bằng ánh mắt: “Biết rồi mà còn hỏi.”
Mọi người xung quanh vừa nghe được lời ấy ngay lập tức bừng tỉnh!
Có thể nói rằng, đối với những người có kinh nghiệm sống khá phong phú, thì chiếc áo sơ mi cao cổ của cô lại chính là vật phản chủ theo kiểu giấu đầu hở đuôi.
Lý Khải thì chỉ chăm chú xem thực đơn.
Bạc Băng cố gắng muốn thấy rõ biểu cảm của Tần Tuyết, nhưng từ đầu đến cuối chỉ thấy cô ấy cúi đầu, khiến người khác không thể thấy được đằng sau hàng mi đang rủ xuống của cô ấy ẩn giấu điều gì.
Là thương hại