Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/981 lượt.

ùng, vì Diệp Chính Thần, vì đàn ông đơn giản nhất lại yêu dứt khoát nhất!
Nếu như bạn không có khả năng gặp được loại tình yêu thiên trường địa cửu, cũng đừng nên phủ nhận trên đời sẽ không có loại tình yêu đó.
Bạn có thể lựa chọn ngồi trong xe BMW mà khóc, cũng có thể lựa chọn ôm củi gạo, muối, dầu… Ngồi trên chiếc xe đạp cùng anh cười mơ ước về tương lai!
Bạn có thể lựa chọn một người có thể cùng bạn mỗi ngày ăn những món hải sản, cũng có thể lựa chọn một người sẵn lòng đem một con tôm cuối cùng bóc vỏ bỏ vào bát của bạn.
Tin tưởng vào cuộc sống, là vẫn tin tưởng vào tình yêu.
Lựa chọn như thế nào là quyết định của bạn.
Cũng được quyết định bởi sự tin tưởng trong lựa chọn của chính mình!






Mọi người ai cũng bắt đầu trò chuyện theo đề tài, chỉ có anh Phùng và Bạc Băng là cùng nhau nói chuyện phiếm, thao thao bất tuyệt.
Anh Phùng nói với cô:
“Háo sắc chính là bản tính trời sinh của đàn ông!”
“Đàn ông lúc nào cũng thích phụ nữ đẹp! Cái gì đẹp ai mà không thích?”
“Nhưng mà Trương Bá Chi dù rất xinh đẹp cũng chỉ có thể để ngắm thôi…”
Anh Phùng giễu cợt nhìn thoáng qua hướng của Tần Tuyết: “Chẳng lẽ cậu ấy thích anh?! Bọn anh có cùng chân?!”
“…” Bạc Băng gượng cười.
“Đôi khi, đánh giá đàn ông không nên nhìn vẻ bề ngoài, đừng nên tin người đó nói gì, càng không nên tin lời người khác nói.” Anh Phùng nói: “Cậu ấy không cần biết mọi người đánh giá cậu ấy như thế nào, chỉ hy vọng… Em biết cậu ấy là dạng người gì!”
Bạc Băng say, chính cô tự uống bia làm mình say khướt!
May mắn là khả năng uống bia của cô không tốt, chất lượng bia như thế nào đối với cô cũng không thành vấn đề.
Bạc Băng không khóc cũng không gây rối, cô chỉ nhìn anh Phùng cười ngây ngô rồi liên tục gật đầu.
Lúc Diệp Chính Thần trở về, Bạc Băng vẫn đang cười một cách vô tư, cô cầm ly bia lên nói: “Anh Phùng, tới đây! Em và anh uống một ly!”
Diệp Chính Thần vung tay lên, giật lấy ly bia trong tay cô: “Anh uống thay em!”
Bạc Băng mơ màng chớp mắt, gương mặt khá giận dữ của Diệp Chính Thần lúc ẩn lúc hiện trước mắt cô, làm đầu óc cô choáng váng.
Cô nắm lấy vạt áo anh, ngốc nghếch cho rằng như vậy hình ảnh của anh sẽ không lắc lư nữa: “Anh về rồi à?”
Diệp Chính Thần không để ý đến cô, dùng tiếng Nhật nói với nhân viên phục vụ: “Lấy thêm năm bình sake và mười lon bia!”
Lâm Duệ chỉ vào anh Phùng, cười hả hê khi thấy anh Phùng gặp họa: “A, cậu chết chắc rồi!”
Sau đó chuyện gì xảy ra Bạc Băng không nhớ rõ lắm.
Cô mơ hồ nhớ được vài đoạn, cô chỉ nhớ anh Phùng uống quá nhiều, ngã gục trên bàn không thể đứng dậy.
Cô kiên trì nắm lấy rồi lay mạnh anh Phùng: “Anh Phùng, đừng ngủ mà, chúng ta phải trò chuyện thêm một lát nữa.”
Sau đó, Lâm Duệ cõng anh Phùng đi mất.
Diệp Chính Thần muốn dẫn cô đi, cô vẫn ngồi ở bàn đùa nghịch: “Em không đi! Anh Phùng… Anh đừng đi, em và anh còn chưa nói hết mà! Sau khi anh ngã bị thương thì thế nào? Anh nói thêm một chút nữa đi…”
Những việc xảy ra sau đó, Bạc Băng nhớ rõ ràng nhất chính là.
Cô ghé vào lưng Diệp Chính Thần, liên tục cằn nhằn: “Anh là người tốt, anh đối xử với ai cũng tốt… Có người hiểu anh, có người không hiểu anh… Không sao… Em hiểu… Em hiểu là được rồi!”
“Sư huynh, sao anh không ra xe?”
“À! Đúng rồi, uống rượu không thể lái xe!”
Trên đường đi anh không nói chuyện, có thể đoán rằng anh đang cảm thấy cô rất phiền!
Cô nói không ngừng:
“Sư huynh, có cơ hội anh mượn một bộ quân phục mặc đi.”
“Em muốn cởi từng cúc áo cho anh, từng cúc, từng cúc, cởi cho anh…”
“Em muốn cởi quân phục cho anh, cởi bỏ sự trang nghiêm thiêng liêng của nó…”
“À, thật sự là lúc anh mặc áo blouse trắng trông cũng rất thiêng liêng… Có cơ hội em cũng muốn thử xem…”
Cuối cùng anh cũng không thể nhịn được nữa: “Em im lặng chút đi.”
Cô vùi đầu vào hõm vai anh khóc, nước mắt thấm ướt cổ anh.
“Sư huynh, em thật sự rất thích anh! Nếu có một ngày em và anh chia tay, có lẽ em sẽ rất nhớ anh, nhớ anh cả đời!”
Anh vẫn không nói lời nào, cô nói tiếp: “Anh đừng bao giờ nhớ em! So với em, phụ nữ xinh đẹp nơi nào cũng có…”

Cuối cùng trong ký ức, rất mơ hồ…
Cô ngờ ngợi nhớ, anh mang cô về phòng, đặt cô lên giường, đưa vào miệng cô rất nhiều thứ nước chua chua nồng nồng.
Uống xong, dạ dày đang quặn đau của cô cũng cảm thấy dễ chịu hơn.
Sau đó, anh điên cuồng xé rách quần áo của cô, cô cũng kéo quần áo anh…
Anh điên cuồng cắn lên cổ cô, lên ngực cô, lên đùi cô. Cô cũng cắn vào bờ vai của anh, vào cánh tay anh, vào cả xương sườn anh…
Anh điên cuồng xông vào cơ thể cô…
Bạc Băng ngẩng đầu lên, thân người cô ưỡn cong như hình cánh cung, tiếng rên rỉ vang khắp màn đêm.
Cô và anh cứ làm đi làm lại làm đến long trời lở đất, bên ngoài cửa sổ, cây anh đào dao động, rơi rụng nhưng lại đẹp rực rỡ.
Chất cồn làm tê liệt toàn bộ tri giác của cô, toàn thân cô bủn rủn, mệt mỏi để anh dày vò thân thể hết lần này đến lần khác, cô xoay người, đầu óc choáng ván


Polaroid