Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/980 lượt.

ề nhanh thôi.”
Anh không cho cô biết anh đi vì việc gì, Bạc Băng cũng không hỏi. Nếu anh muốn nói, thì tự nhiên anh sẽ nói, nếu anh không muốn nói, cô hỏi chỉ làm anh khó xử. Cô thu dọn phòng hộ anh, khóa kỹ cửa, sau đó đến phòng nghiên cứu, làm những công việc phải làm.
Cứ nghĩ anh sẽ trở về sớm, nhưng không ngờ là đã hơn ba ngày vẫn không thấy anh đâu. Bạc Băng điện thoại cho anh, anh cũng không nhận máy, thỉnh thoảng còn tắt máy, cô có một cảm giác mơ hồ như có việc gì đó đang xảy ra.
Những lúc tâm trạng cô khẩn trương, chu kì kinh nguyệt luôn bị rối loạn, không sớm thì trễ, lần này cô có sớm một tuần.
Một mình cô ở phòng trọ, bụng dưới râm rỉ đau đớn, cô không để tâm đến mà vẫn xem tư liệu, ôm máy tính ngồi trên giường xem lướt qua một số trang web.
Đang chăm chú xem dự báo thời tiết trên trang web Yahoo, Bạc Băng vô tình thấy trong mục bản tin mới trên báo Yahoo có một tin nói rằng ba ngày trước, tại khu phố Shinjuku của Tokyo phát hiện hai xác chết, vẫn chưa xác định được thân phận, chỉ biết họ đều là người Trung Quốc, giới tính nam, visa đã quá thời hạn, trước mắt thi thể sẽ được giao cho đại sứ quán Trung Quốc xử lý.
Trong bản tin còn nói thêm, sự việc lần này rất có khả năng là do các bang phái ở Shinjuku tranh giành quyền lực.
Nghĩ đến Diệp Chính Thần đang ở Tokyo, Bạc Băng không khỏi lo lắng, cô điện thoại cho anh một lần nữa, rất lâu sau anh mới nhận cuộc gọi, đầu dây bên kia rất ồn ào, có tiếng khóc chói tai của phụ nữ, nghe qua rất lạnh lẽo.
Từ huyệt Thái Dương của cô truyền đến một cơn đau kịch liệt, Bạc Băng nhẫn nại không hỏi người phụ nữ đó là ai.
“Anh đang ở đâu vậy?” Cô cố gắng để âm thanh phát ra thật bình tĩnh.
“Bây giờ anh có chút việc, lát nữa anh sẽ điện thoại lại cho em.” Nói xong anh cúp máy, hoàn toàn không giải thích gì thêm.
Bạc Băng cảm thấy khó chịu, cô bực bội tắt luôn nguồn điện thoại, quyết không quan tâm đến anh nữa.
Xem tư liệu được một lát, Bạc Băng nhìn đồng hồ đã hơn mười một giờ tối, cảm thấy đói bụng, cô ngồi dậy đun nước sôi, muốn uống cà phê để tinh thần tỉnh táo hơn.
Cà phê vừa được pha xong, cô đang chuẩn bị uống thì nghe thấy bên ngoài ban công vang lên tiếng động, chưa kịp quay đầu lại, thì đèn bỗng nhiên tắt, phòng cô trở nên tối om. Thị giác của cô vẫn chưa kịp thích ứng với sự bao trùm bất ngờ của bóng tối, thì ngay tức khắc có một luồng khí lạnh xông vào người cô, ngay sau đó có một người ôm cô từ phía sau, quần áo người đó lạnh như băng, có một vài nơi bốc lên mùi máu tanh nồng đậm…
“Á!” hai tiếng cứu mạng vẫn chưa kịp thét lên thì miệng của cô đã bị người đó bịt lại.
Chưa bao giờ Bạc Băng gặp phải chuyện như thế này, cô hoảng sợ đến mức toàn thân mềm nhũn, đầu óc trống rỗng, tất cả các cơ quan cảm giác như bị đình chỉ hoạt động, cô chỉ còn lại một bản năng duy nhất là cố gắng giãy dụa trong bóng tối, kéo xé. Nhưng sức lực của đối phương vượt xa sức cô, một tay ôm lấy cô ném lên giường.
Bạc Băng hoảng sợ đến mức đầu óc choáng váng, cô cố gắng giữ bình tĩnh, người đó lập tức đè lên người cô, xé rách áo ngủ của cô…
Một cảm giác lạnh lẽo nhanh chóng lan truyền trên phần da thịt đang để trần, rồi chạy dọc trên cơ thể xuống lòng bàn chân cô, Bạc Băng như rơi vào cơn ác mộng, cô gấp gáp đến mức ngay cả kêu cũng không ra tiếng. Bàn tay lạnh lẽo đang mơn trớn trên da thịt cô, đôi môi điên cuồng áp lên môi cô…
Lúc hương vị và hơi thở quen thuộc tràn ngập trong khoang miệng cô, Bạc Băng mới bừng tỉnh từ cơn hoảng sợ, cô khôi phục lại sự bình tĩnh.
Người đàn ông đáng ngét này, điện thoại thì không chịu nói chuyện, bỗng nhiên xuất hiện như vậy để hù dọa người ta.
Bạc Băng tức giận đến mức đập mạnh vào ngực Diệp Chính Thần, sau đó lại mạnh mẽ ôm lấy anh, hôn trả anh một cách nhiệt tình, hôn đến mức ngạt thở, cô và anh mới quyến luyến tách môi.
“Anh còn biết trở về à? Em tưởng anh đang bận rộn chơi đùa với người phụ nữ khác, sớm quên em không còn một chút nào rồi chứ.”
“Em còn nợ anh học phí bổ túc vẫn chưa trả, làm sao anh có thể quên được?” Môi anh trượt xuống phía dưới, hôn lên ngực của cô, môi lưỡi anh mút lên nơi mẫn cảm nhất trên cơ thể cô. Một luồng nhiệt chạy dọc theo người cô, suýt chút nữa cô không khống chế được bản thân.
“Nhớ anh không?” Anh hỏi bằng chất giọng khàn khàn.
“Nhớ. Nhưng mà…” Tay cô nắm lấy bàn tay đang chuẩn bị xé rách phần còn lại của chiếc áo ngủ trên người cô, trong bóng tối, bàn tay còn lại của cô đang lần trên những đường nét mơ hồ trên cơ thể anh: “Không được… Hôm nay em có ‘người quen’ đến thăm.”
“Người quen? Người quen nào?” Anh nhất thời vẫn chưa hiểu ra vấn đề, bàn tay anh lần xuống phía dưới tìm kiếm, đồng thời cũng khiêu khích tâm trí đang dao động của cô, suýt chút nữa cô không thể khống chế được bản thân.
Lúc gần đến khu vườn u mật của cô, tay anh lần vào giữa đùi cô, khi anh chạm vào miếng băng vệ sinh dày cộm, bàn tay anh bất chợt cứng lại.
Cuối cùng anh đã hiểu được, tay anh rút ra, bất đắc dĩ mà hỏi cô về “người quen”: “Không phải vài ngày nữa mớ