Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/974 lượt.
mỉm cười nói: “Đợi em một lát, Lý Khải có chút việc, tối nay đến muộn một chút.”
“Không sao.” Anh bước đến chỗ cô, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, mỉm cười: “Anh không vội.”
Dụ Nhân nhìn thoáng qua Diệp Chính Thần, đúng lúc anh cũng nhìn về phía cô ta, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, nhưng rất nhanh sau đó lại chuyển về hướng khác.
Xuất phát từ một ít hiểu biết về mối nguy hiểm của phụ nữ, Bạc Băng đặc biệt chú ý đến biểu hiện của anh và Dụ Nhân, rất nhạt, rất lạnh, hoàn toàn không có một chút nhiệt khí.
“Bạn trai cô à?” Dụ Nhân cười hỏi, chân mày dãn ra: “Rất tuấn tú nha!”
Nghe Dụ Nhân hỏi, Bạc Băng có phần thẹn thùng, mặt cô nóng lên: “Đây là bạn trai tôi, Diệp Chính Thần.”
Cô lại hướng về phía Diệp Chính Thần giới thiệu: “Cô ấy tên là Dụ Nhân, là người Trung Quốc. Ở gần đây, là khách quen của cửa hàng.”
Diệp Chính Thần nhìn về phía Dụ Nhân, cúi người một chút, nho nhã lễ độ hiếm thấy: “Xin chào!”
“Xin chào!” Dụ Nhân nở nụ cười trang nhã lẽ phép, chủ động giơ tay.
Diệp Chính Thần giơ tay cầm lấy mấy đầu ngón tay của Dụ Nhân, sau đó lập tức buông ra, chính nhân quân tử đến mức không thể chính nhân quân tử hơn được.
Vâng! Cô thật vừa lòng!
“Em có mệt không?” Lúc Diệp Chính Thần hỏi cô, lòng bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên tay cô đang để trên quầy, hai chiếc đồng hồ, một đen một trắng đặt cùng một chỗ, kim đồng hồ dịch chuyển cùng một nhịp.
Cô giương mắt đón nhận ánh mắt tràn ngập tình cảm nồng nàn của anh, một dòng nước ấm từ lòng bàn chân chảy ngược lên đỉnh đầu: “Em khỏe, chỉ là chân em hơi đau.”
“Khi về tắm nước ấm, anh sẽ mát xa cho em…” Anh cố ý kéo dài giọng nói, tỏ ra sự hứng thú.
Bạc Băng lặng lẽ vòng tay qua, len lén nhéo tay anh một cái, ý bảo anh trước mặt người khác nên kiềm chế một chút tính “vô sỉ” của anh.
Người xưa có câu: Là cầm thú cũng không sao, quan trọng là dù thế nào cũng phải giả thành mặt người nhưng dạ thú, đúng không?
Anh không hề chú ý lời cô mà sờ sờ chân mày, nghiễm nhiên tuyên bố với mọi người: Anh là lưu manh, sợ ai chứ!
Dụ Nhân là một cô gái có giáo dục, vừa nghe lời tán tỉnh trắng trợn của anh, vẻ mặt nhanh chóng chở nên mất tự nhiên.
“Tôi không làm phiền hai người nữa.” Dụ Nhân cười gượng, nhận gói đồ dùng vừa mua từ trong tay Bạc Băng: “Khi nào rảnh chúng ta sẽ trò chuyện tiếp.”
Ngón tay cô ta rất đẹp, rất mềm mại, tiếc là có chút lạnh lẽo.
Lạnh giá! Lạnh buốt!
Ngón tay của Dụ Nhân rất đẹp, rất mềm, đáng tiếc lại rất lạnh.
Lạnh buốt.
Khi đi lướt qua người Diệp Chính Thần, Dụ Nhân hơi ngẩng đầu, im lặng liếc nhìn anh.
“Tạm biệt.”
Dụ Nhân nghiến chặt răng khi nói ra hai từ kia.
Dụ Nhân cũng rất thích loại giấy ghi chú này, cô ấy đã mua rất nhiều tập.
Thật ra Bạc Băng cũng thích, có vài lần cô cũng muốn mua nhưng vì giá của nó quá đắt nên thôi.
“Tập giấy ghi chú này rất đẹp đúng không? Những nơi khác không có đâu, bạn của ông chủ chúng em chuyên cung cấp mặt hàng này cho cửa hàng.”
Có thể là vì nghe thấy sự thích thú từ ngữ điệu của cô, Diệp Chính Thần cầm lấy hai tập giấy đi đến quầy tính tiền, một tập cho cô, còn một tập đút vào túi anh.
Tập giấy ghi chú đó Bạc Băng tiếc không dùng, nhưng trên sách và tài liệu của Diệp Chính Thần lại dán đầy chúng.
…
Sau khi lên xe, Bạc Băng cầm tập giấy anh đưa cho cô, cài dây an toàn xong, không kiềm được bản tính nhỏ nhen bẩm sinh của phụ nữ mà hỏi Diệp Chính Thần: “Anh thấy Dụ Nhân có đẹp không?”
“Dụ Nhân…” Anh lặp lại cái tên Dụ Nhân, ngữ điệu vẫn rất thờ ơ, giống như không thể nhớ ra cái tên xa lạ này là của ai.
Cô nhắc anh: “Chính là người đẹp mà hôm nay anh gặp ở cửa hàng tiện lợi ấy.”
“Ồ?” Anh bừng tỉnh: “Không quan tâm.”
“Nói dối, rõ ràng anh nhìn người ta tận hai lần.” Hơn nữa lần đầu tiên còn vô cùng kinh ngạc.
Anh cứng lưỡi không cười được nữa, trầm tư một lát, rồi lắc đầu: “Không đẹp.”
“Gạt người! Dối trá!” Đến người cận thị cả vạn đi ốp cũng nhìn ra Dụ Nhân rất xinh đẹp, huống hồ thị lực của anh tận 5.2.
“Được rồi, cô ấy rất đẹp.” Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh quay sang hôn lên má cô.
“Nhưng cho dù cô ấy có đẹp cỡ nào, trong mắt anh, em vẫn đẹp hơn.”
“Thật không?” Biết rõ rằng anh đang dỗ dành mình nhưng cô vẫn vui đến không khép miệng lại được.
Diệp Chính Thần im lặng nhìn Bạc Băng, rồi bật cười. Mọi thứ trước mắt cô dường như dừng lại vĩnh viễn, hô hấp của cô cũng dừng lại.
Lời nói của đàn ông là thật hay là giả cũng không còn quan trọng nữa.
Không cần tự cho mình là thông minh, đi bóc mẽ cái lớp vỏ giả dối hoa lệ ấy, bởi có một sự thật trần trụi rằng nó mang đến cho bạn niềm vui, hạnh phúc, ngược lại, nó cũng có thể phá vỡ giấc mơ đẹp mà bạn đã tự xây cho mình.
Anh ta nói điều bạn muốn nghe, bạn tin lời anh ta nói.
Anh ta dỗ bạn vui, bạn cười cho anh ta xem.
Ngọt ngào của hai người, cũng chỉ đơn giản như thế thôi.
Không biết từ lúc nào, ngón tay anh đã chạm lên má cô, đầu ngón tay lướt qua khóe miệng đang g