Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/972 lượt.
để trình bày với giáo sư Fujiko về kết quả nghiên cứu, nên Bạc Băng đã mang theo những tư liệu mà trời gian sắp tới phải nghiên cứu, cô gõ cửa, mở lời bằng câu nói: “Làm phiền giáo sư.”
“Mời vào.”
Giáo sư Fujiko ngồi trước bàn tiếp khách, ông mặc một bộ Âu phục màu đen, làm dáng người ông trở nên nhỏ gầy khô khan. Từ chồng tư liệu chất cao như núi, ông ngẩng đầu lên, một ánh mắt thâm xám ẩn sau gọng kính màu tối, khẽ nhìn cô, rồi đánh giá. Trên gương mặt ông có nhiều nếp nhăn, tóc bạc trắng, nhìn qua hoàn toàn không giống một người năm mươi chín tuổi, mà giống chín mươi lăm tuổi hơn.
“Giáo sư tìm em có việc gì ạ?” Bạc Băng cung kính chào, mặc dù trình độ giao tiếp bằng tiếng Nhật thông thường của cô khá tốt, nhưng Bạc Băng vẫn lựa chọn nói tiếng Anh – ngoại ngữ sở trường của cô.
Trong ấn tượng của cô. Nhật Bản không giống với những quốc gia khác, quốc gia của bọn họ có quy tắc vô cùng chặt chẽ, tất cả đều có thói quen tuân thủ nội quy cực kì cứng nhắc, bao gồm cả quy định cấp học bổng. Đặc biệt là việc cấp học bổng cho cá nhân, việc xin được là vô cùng khó khăn, không phải chỉ mấy trăm vạn Yên là có thể giải quyết.
Bạc Băng rung động vì sự hao tổn tâm huyết của Diệp Chính Thần, đồng thời, cô cũng bị chấn động vì thế lực của Diệp Chính Thần ở Nhật Bản.
Một lưu học sinh Viện y học ở Nhật Bản, lại có thể khai thông tất cả các mối quan hệ trên dưới, khó có thể tưởng tượng được.
“Còn có vấn đề gì sao?” Giáo sư hỏi cô.
“Không có ạ.” Nếu Diệp Chính Thần đã làm đến bước này vì cô, cô cũng không nên tỏ ra cao thượng khác người nữa, cô cầm bút kí tên, lấy trong túi xách ra chiếc thẻ ngân hàng, ghi số tài khoản vào chỗ trống.
Sau khi hoàn tất bảng thỏa thuận cấp học bổng, giáo sư nói ông không còn việc gì khác.
Bạc Băng nghĩ, khó có được cơ hội gặp mặt giáo sư Fujiko, cô nên cùng ông thảo luận một số vấn đề quan trọng.
“Giáo sư, thầy có thời gian không ạ? Đề tài của em làm gặp một số khó khăn, em muốn thảo luận với thầy một chút.”
Vừa nghe hai chữ đề tài, đôi mắt thâm xám của ông bỗng nhiên phát sáng: “Có thể, có thể.”
Suốt một giờ, Bạc Băng đem kết quả nghiên cứu trong nửa năm của mình trình bày một lần cho giáo sư Fujiko nghe, cô cũng nói ra những vấn đề cô gặp khó khăn cho ông nghe. Giáo sư nghe xong, cẩn thận hỏi cô rất nhiều chi tiết, cô cũng tỉ mỉ trả lời từng câu.
Vẻ mặt của giáo sư vô cùng hài lòng, khen cô quan sát rất cẩn thận, cũng rất có ý tưởng.
“Nhưng mà em không tìm được các tư liệu liên quan, nếu như vậy mục đích thử nghiệm của em coi như là lãng phí thời gian, lãng phí tài nguyên phòng nghiên cứu.” Bạc Băng không quên khen ông vài câu: “Giáo sư, thầy có vốn hiểu biết phong phú, đối với đặc tính của loại vi khuẩn này chắc sẽ hiểu biết một ít, thầy có thể chỉ dạy cho em một lần được không ạ?”
Cô nói với ông, loại vi khuẩn này tốc độ phân bào đặc biệt rất nhanh, nhưng xác suất sống lại rất thấp, cơ bản là không thể sinh trưởng trong hoàn cảnh mô phỏng theo cơ thể sống được.
Cô còn nói với ông, tất cả các phương pháp nuôi cấy cô đã đều thử, nhưng vẫn không thích hợp với nó.
Ông suy nghĩ thật lâu, đi vào phòng trong.
Rất lâu sau, ông mới run rẩy cầm vài tờ giấy đưa cho cô: “Đây là một bài luận văn tốt nghiệp của một tiến sĩ bộ phận khác, giải thích trong quá trình nghiên cứu quan sát đặc tính vi khuẩn, em về tham khảo một chút, có thể nó sẽ giúp được em.”
Bạc Băng nhận lấy xấp tư liệu, ông nghiêm túc phủi phủi tư liệu: “Đề tài này đang trong giai đoạn nghiên cứu, chúng tôi vẫn chưa công bố, tạm thời cũng không có dự định công bố, em hiểu ý tôi chứ?”
“Em hiểu rồi.” Bạc Băng nói: “Em sẽ giữ bí mật vì thầy.”
“Không phải vì tôi, mà vì phòng nghiên cứu của chúng ta.”
Bạc Băng trịnh trọng gật đầu.
Trong lòng thầm mắng: Quỷ Nhật Bản đúng là thông minh, có phát hiện mới thì giấu ở ngăn tủ không cho người khác xem, làm ngẽn 80% suy nghĩ của người khác.
Bước ra khỏi văn phòng giáo sư thì đã hơn ba giờ chiều, Bạc Băng đến cửa hàng tiện lợi cảm ơn sự giúp đỡ của ông chủ, rồi xin thôi việc.
Diệp Chính Thần nói anh có việc bận, buổi tối sẽ không về ăn cơm, Bạc Băng cũng lười làm thức ăn, cô ăn đồ ăn vặt, rồi vùi đầu đọc tư liệu.
Nội dung chỉ vài trang giấy, cô đọc ba bốn lần, hóa ra loại vi khuẩn này thích hợp sinh trưởng trong nhiệt độ 25 – 30 độ, điều này nói lên việc tế bào này không thể hình thành sinh trưởng trong cơ thể sống của con người, khó trách tế bào cô nuôi dưỡng không sống nổi.
Diệp Chính Thần đến, không đợi anh kịp nói lời nào mà kéo anh đến trước bàn học: “Sư huynh, anh xem giúp em, loại tế bào ung thư này sao khó hiểu như vậy.”
Giáo sư Fujiko, không phải cô không giúp ông giữ bí mật, mà đây chính là cô đang giúp ông tìm cao thủ phân tích, vẫn nên có thù lao nhỉ!
Diệp Chính Thần cởi áo khoác, cầm lấy tư liệu nhìn nhìn, hỏi cô: “Đây là loại vi khuẩn gì?”
“Phó giáo sư nói đây là loại vi khuẩn mới nghiên cứu, còn chưa có tên, có thể ức chế tế bào gây bệnh ung thư…”
“Ức chế tế bào ung thư?” Diệp Chính Thần ngồi l