XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Tiên Ca

Động Tiên Ca

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1110 lượt.

tôi hoàn toàn bốc hơi sạch sẽ.
Cuối cùng một Vô Cùng ‘co được dãn được’ phải hạ mình xuống, tìm cách dỗ dành tám vị oanh oanh yến yến kia. Tôi không thể không nói, hắn dỗ người thật sự là y khuôn y dạng, quả thực là y như nam chính siêu thâm tình từ trong tiểu thuyết ngôn tình bước ra vậy. Hiếm thấy là, hắn còn có thể dỗ mỗi ‘bà vợ’ ai nấy đều rất vui vẻ, ‘đi qua vạn bụi hoa, không phiến lá dính thân’.
Vì thế đầu mâu trên người tôi rốt cục cũng được nhổ ra.
Nhưng chỉ dỗ không thôi cũng có lúc tính co dãn bị mài mòn, lời nói suông không bằng hành động thực tế, tôi nghĩ các phu nhân kia đều là tín đồ của câu chân lý này.
Vì thế Vô Cùng mỗi ngày vừa chửi rủa, vừa dùng chân khí bức độc… xuân độc ra.
Cười đến lăn bò càng trên đất, tôi lại có điểm đồng tình với những cô gái còn trẻ mà phải “ở góa” kia.
Tuy bây giờ tôi sống rất thanh tâm quả dục, nhưng kiếp trước tôi cũng từng tán dóc mấy chuyện tình ái loạn xạ ngầu. Ẩm thực nam nữ, nhân chi đại dục*, không phải ai cũng có vận may có thể tìm được lối thoát này giống tôi (hay có lẽ là bất hạnh cũng nên?), chứ phái nữ trên thế gian cũng có nhu cầu tình dục mà.
* Ẩm thực nam nữ, nhân chi đại dục: Con người sống trên dời, không bỏ được hai chuyện lớn: ăn uống và nam nữ. Ăn uống có thể xem là vấn đề dân sinh, nam nữ thuộc vấn đề vui khỏe. (Khổng Tử)
“… Dù sao ngươi cũng là dòng cắn thuốc mà.” Tôi dè chừng đề nghị, “Cũng không cần căng quá.”
Đang nhắm mắt bức độc, Vô Cùng mở choàng mắt ra, ánh mắt còn lạnh hơn băng. “Ngươi nói cái gì?”
Tôi rụt cổ, cảm thấy nhiệt độ trong phòng vụt hạ xuống, sợ là đang thí nghiệm độ không tuyệt đối* không chừng. “Ý ta là… Tình dục như hồng thủy, lấp đi không bằng khai thông…”
* độ không tuyệt đối: giới hạn dưới của nhiệt độ, bằng -273.15 độ C.
Tuy tôi nói rất hàm súc, nhưng Vô Cùng có lẽ nghe hiểu… song hắn tức giận đến gân xanh trên thái dương hung hăng giật giật. Biết hắn rất tức giận, nhưng không ngờ hắn tức đến mức nhào tới ôm lấy tôi, còn chưa định thần đã bị hắn cắn một cái lên cổ.
Tôi la đau, hắn còn la to hơn tôi, “Ngu ngốc!”
Tức tối ngẩng đầu lên, đang muốn mắng hắn, tôi bắt gặp ánh mắt phức tạp và sắc đỏ ửng khả nghi của hắn. Cái loại vừa tức vừa giận, nâng không lên bỏ không xuống được này.
Hắn… hắn có ý tứ là… “Giận người không tranh ư?” Tôi không kiềm được mà hỏi ra miệng.
Đương lúc tính khí của Vô Cùng đến thời khắc bùng nổ, thì bất thình lình, phi thường phong tình vạn chủng liếc xéo tôi một cái, khóe môi nhếch lên chứa ý cười, tâm bình khí hòa mà… ngồi thiền.
Ôm cổ, tôi ngồi bẹp trước mặt Vô Cùng, cảm thấy bị thiên lôi bổ một cái lạnh thấu tim.
Những mắc xích tiểu tiết cực nhỏ thất lạc trước kia bị tôi xem nhẹ, rốt cục đã tìm lại được, nhanh chóng hợp lại hiểu ra. Chờ tôi sắp xếp toàn bộ lại một lần, đột nhiên cảm thấy thế giới như sắp bị hủy diệt đến nơi.
Vô Cùng… thích tôi, đúng không?
Ngồi trước mặt hắn, tôi lập tức hóa đá. Việc này thật sự khiến tôi khó có thể chấp nhận được… Hắn rõ ràng trước nay vẫn luôn bắt nạt tôi, tôi từng bị hắn hạ độc, ngáng chân, bị hắn cười nhạo, sỉ nhục…
Nhưng tôi có thích hắn không?
Sau khi tỉnh lại lần thứ ba, tôi vừa bàng hoàng lại càng kinh hãi phát hiện ra, tôi quả thật có thích hắn. Lẽ nào tôi là M mà bấy lâu nay tôi chẳng hề hay biết? Chuyện này thật đáng hổ thẹn. Sao tôi lại có thể đi thích một tên vẫn luôn ngược đãi tôi… Biến thái a biến thái, sao có thể như vậy được?
Tôi liều mình tìm phản chứng, nghiềm ngẫm lại lúc tôi bị hắn hạ độc đau bụng cỡ nào… nhưng tôi vừa nhớ lại lúc hắn hạ độc tôi. Đều là tôi hạ độc hắn trước, hắn mới tìm cơ hội hạ độc lại. Tôi đúng là rất giận hắn không sai, nhưng những lúc hắn cúi đầu chờ tôi chải vuốt mái tóc dài, tôi liền mềm lòng. Tôi nhớ mãi không thôi, kia một cánh tay nhỏ bé dính đầy máu đen, trong khoảng không tĩnh mịch bắt lất tay áo tôi, nói cho tôi biết rằng, tôi không hề có một mình.
Nhớ đến tâm cơ xảo trá âm hiểm cực độ của hắn, nhưng đồng thời cũng nhớ tới vẻ mặt ngây ngô cười kêu Loan Loan của hắn. Dùng thanh âm tàn khốc lạnh như băng, uy hiếp muốn giết tôi, nhưng cũng nhớ đến nụ hôn đầy nước miếng vừa ướt nhẹp vừa vụng về của hắn.
Một Vô Cùng bảo tôi giết chết hắn, tất cả mọi thứ của hắn sẽ thuộc về tôi; một Vô Cùng giống như con gấu túi ôm dính lấy tôi; một Vô Cùng bị tôi mắng lại trưng ra bản mặt vui vẻ.
Hắn nằm trên mặt đất, mặt trắng như tờ giấy, hai tay bị chùy kim cang đóng đinh, một Vô Cùng khiến cho lòng tôi đau gần như muốn chết…
Mẹ! Con thực có lỗi với người! Mẹ hao tâm khổ trí làm cho con được sống lại một lần, con lại đi yêu phải một tên biến thái!






Tôi ngây ngốc ngồi xổm trước mặt Vô Cùng, trừ lúc đi xem lò thuốc, thời điểm khác đều ngồi trước mặt hắn. Tôi bần thần nhìn mặt trời ngã về tây, trăng mọc lên ở hướng đông, rồi sao tụ về tây, mặt trời lại lên.
Vô Cùng ngồi thiền, chậm rãi mở mắt ra, mỗi sợi tóc đều được mạ lên ánh sáng vàng chói. Nội thương của hắn còn chưa tốt ho