Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dụ Chàng Cắn Câu

Dụ Chàng Cắn Câu

Tác giả: Cổ Linh

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/496 lượt.

núc?"
Tiểu Tiểu ưỡn ngực ngạo nghễ nói: "Ta biết nướng thỏ hoang, heo sữa quay."
"Cầm kỳ thư họa thì sao?"
"Ta chỉ biết một nửa còn một nửa thì không biết." Nàng có chút chột dạ nói, chẳng qua là không biết hắn nghe có hiểu hay không.
Hắn nhận thua! Hắn phát hiện tiểu thê tử khả ái của hắn bộ dạng bên ngoài thì giống cô gái Tống thất Kiều Kiều ôn nhu, nhưng nội tâm của nàng thì có mười phần bản chất của nữ nhân phương Bắc.






Tích Tân Phủ là Nam Kinh Liêu quốc, vốn là thủ đô thứ hai của Liêu quốc, vì dễ dàng cho chỉ huy vào Nam, cho nên Tiêu Thái hậu quyết định tạm thời định đô tại đây.
Sáng sớm, trên đường đã tụ tập không ít người bán hàng rong, người lui tới đông đúc, đáp ứng với yêu cầu của Tiểu Tiểu, Gia Luật Long Khánh phụng bồi nàng từ từ giục ngựa đi ra ngoài thành, để nàng quan sát đời sống sinh hoạt hàng ngày của người Liêu.
Nam tử ở Liêu quốc trên người mặc da dê hồ bào, quần da, còn người giàu có hoặc có chút địa vị thì trên cổ quấn thêm khăn quàng cổ làm bằng lông chồn tuyết. Các cô gái thì mặc quần áo màu xanh thẫm trên đó có thêu hoa văn nhiều màu sắc rất tinh tế.
Những điều này cũng không có gì, để cho Tiểu Tiểu cảm thấy kinh khủng chính là đầu tóc của nam nhân Liêu quốc. Ngoại trừ Gia Luật Long Khánh ra những hộ vệ đi theo kể cả Gia Luật Long Hữu trên đầu đều đội chiên mũ, cho nên Tiểu Tiểu vẫn không phát hiện đầu tóc ở bên trong mũ. Trên thực tế, phần lớn tất cả mọi người dân ở đây trên đầu đều đội các kiểu mũ mão, mũ da, chiên mũ, hồ mũ, hạc mũ các loại..., bởi vì khí trời thật sự quá lạnh! Nhưng cũng có ít người không có đội mũ... Còn có người thỉnh thoảng tháo mũ xuống gãi gãi đầu...
Trời ạ! Bọn họ đầu trọc thì để đầu trọc đi vì sao còn muốn để một chùm tóc ở giữa trán hai bên thái dương để tóc dài thắt bím cuốn lại thành vòng tròn giống như trẻ con? Hơn nữa còn có người làm thành những hình thù kỳ quái!
Gia Luật Long Khánh thở dài. "Ta thề tuyệt đối không động đến tóc của mình, được chưa?
Tiểu Tiểu trừng mắt nhìn hắn một lúc lâu, mới buông tay ra. "Chỉ cần ngươi không đụng tới tóc của mình, hàng ngày ta giúp ngươi chải đầu."
Gia Luật Long Khánh nghe vậy hai mắt sáng ngời."Thật sao? Ta đây tuyệt đối sẽ không động tới tóc của mình!"
Tiểu Tiểu liền quay đầu lại tiếp tục nhìn đường phố "Giờ chúng ta đi đâu?"
"Về Hằng Vương phủ nghỉ ngơi một lát trước, sau đó tiến cung bái kiến mẫu hậu."
"Hoàng đế ca ca của ngươi đâu? Không cần đi bái kiến sao?"
"Hắn không ở trong cung." Gia Luật Long Khánh đáp. "Bây giờ là xuân nại bát, lúc này hắn hẳn là ở sông Áp Tử."
"Xuân nại bát?"
"Là mùa săn bắn, ở sông Áp Tử có đàn nhạn, đàn vịt, đàn ngỗng và rất nhiều động vật khác."
"Cái gì?" Tiểu Tiểu kinh hô một tiếng, đột nhiên lại xuất thủ bắt Gia Luật Long Khánh đến trước mặt. "Săn thú lại không mang ta đi?" Ngữ khí của nàng u ám, thật là đáng sợ.
Gia Luật Long Khánh không biết nên khóc hay nên cười nói: "Hắn lên đường thời điểm chúng ta còn đang trên đường tới đây, làm sao dẫn ngươi đi?"
Tiểu Tiểu vẫn nhìn theo hắn, nhưng khuôn mặt thì ủ dột.
"Trừ xuân nại bát...." Gia Luật Long Khánh vội nói. "Còn có ở Hắc Sơn hạ nại bát, nếu ngươi cảm thấy không đủ, thì còn mùa thu còn có thu nại bát ở phục hổ lâm, mùa đông ở Quảng Bình có đông nại bát, một năm bốn mùa đều có, đủ rồi chứ?"
Tiểu Tiểu nhướng lông mày. "Ngươi không gạt ta chứ?"
Gia Luật Long Khánh ai thán một tiếng."Ta nào dám lừa ngươi!"
Tiểu Tiểu suy nghĩ một chút, còn nói:” Nếu như bây giờ chúng ta chạy tới, còn kịp không ?
"Tha cho ta đi! Tiểu Tiểu, giờ chạy tới làm sao mà kịp được!"
Tiểu Tiểu chán nản buông tay ra, ngay tiếp theo đầu nhỏ cúi xuống. Trong lòng Gia Luật Long Khánh cảm thấy xót xa không thôi, không thể làm gì khác hơn là đề nghị nói:” Ta dẫn ngươi đi đánh cầu? Ngươi không thích cũng có thể đánh cúc, hoặc là vài ngày sau, tháng ba có cuộc thi kéo co trên cát đó là truyền thống của người Liêu chúng ta, còn có rất nhiều cuộc thi đua, cũng rất thú vị”.
Tiểu Tiểu giương mắt, tò mò hỏi:” Đánh cầu? Đánh cúc? Là gì vậy?"
"Giải thích đơn giản chính là hai bên đánh nhau, dùng Mộc Côn đem cầu đánh tới cầu môn của đối phương là thắng, còn đánh cúc là ngồi trên lưng ngựa đánh cầu." Gia Luật Long Khánh nói. "Trong cung thường võ điện có sân đánh bóng, có lẽ chúng ta có thể đến bên kia thử trước một chút."
"Ta cũng đi nữa!" Bên cạnh đột nhiên phát ra tiếng nói.
Hai người sợ hết hồn, đồng thời quay đầu nhìn lại thì ra là Gia Luật Long Hữu chẳng biết lúc nào cưỡi ngựa đến bên cạnh hai người bọn họ.
"Ngươi từ đâu chui ra vậy, cút đi!" Gia Luật Long Khánh không khách khí mắng.
Gia Luật Long Hữu da mặt tương đối dày không để ý nói:”Không phải các ngươi đi gặp mẫu hậu trước sao? Vậy ta mang Y Oa Tô tới sân đánh bóng trước chờ các ngươi."
"Y Oa Tô? Nàng là người nào?" Tiểu Tiểu mở to mắt hỏi.
"Lão bà của hắn." Gia Luật Long Khánh đáp.
"Ừ!"Tiểu Tiểu lúc này mới yên tâm, lộ ra mỉm cười.
Bọn


Snack's 1967