Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dụ Chàng Cắn Câu

Dụ Chàng Cắn Câu

Tác giả: Cổ Linh

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/516 lượt.

ta cũng biết phu nhân là một người tốt.” Tiểu Tiểu vội vàng tâng bốc A Ti Mãn.
“Thật sao, ha hả …!” Nàng thật thích Tiểu Tiểu, cho nên cười đến hai mắt cũng đều híp lại!
“A nương, ta đây dẫn bọn hắn đi vào trong phòng nghỉ ngơi một chút, cùng tới đây, tất cả mọi người mệt mỏi.” Hoàn Nhan Duẫn Đôn nói.
“Ừ! Đi đi, đi đi! Trước nghỉ ngơi một lát, chờ cha của ngươi trở về, rồi mọi người cùng nhau ăn cơm.
Bởi vì là chỗ hoang mạc, khí hậu ở từng khu vực rét lạnh khác nhau, vì vậy người từ ngoài đến đây đều mặc một thân áo lông cừu để giữ ấm, dưới giường có để chậu lửa để mà sưởi ấm, mà ngủ trên giường thì có chăn làm bằng da lông thú để ấm người, còn ẩm thực: cuộc sống hằng ngày bắt đầu ăn uống đều ở trên giường. Người Nữ chân còn có thói quen, chính là bất luận già trẻ lớn bé, cũng đều ngồi vây quanh uống rượu, người nào nổi hứng thì lên mà ca múa.
Đêm nay, một nhà Hoàn Nhan cùng bảy vị khách nhân ngồi vây quanh ở trên một cái giường lớn, trên giường đã bày đầy đủ thịt bò, thịt dê cùng các món ăn thôn quê, ở giữa có một nồi lẩu thật to, nước canh ở trong nồi đang sôi cuồn cuộn, nóng hổi, mùi thơm đặc dị kia tràn ngập cả trong phòng.
Nếu đáp ứng để cho Tiểu Tiểu bọn họ vào ở, thì một nhà Hoàn Nhan cũng sẽ không hận bọn họ là người Liêu, mà khách nhân của Hoàn Nhan, trừ Hằng Vương, Tề Vương che giấu tên thật ra còn những khác phần lớn đều báo ra danh tính của mình.
“Ta tên là Long Hằng, hắn là đệ đệ ta Long Hữu.” Gia Luật Long Khánh giới thiệu nói.
”Tốt, tốt, hai vị quả nhiên là nhân trung chi long, ta so với hai vị lớn tuổi hơn, liền gọi thẳng tên của các ngươi.” Tù trưởng bộ tộc là Hoàn Nhan Ngân Thuật cười nói.
“Dĩ nhiên.” Gia Luật Long Khánh bưng ly rượu lên: “Chén rượu này trước tạ ơn tù trưởng chứa chấp.” Hắn ngửa đầu một hơi uống sạch ly rượu.
“Tửu lượng giỏi.” Hoàn Nhan Ngân Thuật cười rồi thay hắn nữa rót thêm rượu. “Chúng ta hôm nay cần phải uống một trận cho thống khoái!”
“A cha lại có thêm bạn rượu nữa rồi.” Hoàn Nhan Duẫn Đôn mỉm cười nói. “Cha của ta thích nhất là uống rượu , nhưng đáng tiếc lại không có ai có thể uống qua hắn, xem một chút hôm nay... Ách! Mấy vị nếu có thể làm cho cha ta say trước thì người đó thắng, tới lúc đó cha ta sẽ xem người đó như bạn sinh tử chi giao."
“Thật?” Tiểu Tiểu hưng phấn nhìn Gia Luật Long Khánh ở bên cạnh. “Cố gắng! Cố gắng! Yến Ẩn, xem người nào thắng! Hì hì, ta thích nhất nhìn người nhà tranh tài , ai thua ai thắng cũng không sao, có tranh tài mới nhiều náo nhiệt.”
Gia Luật Long Khánh mặt nhăn mày nhíu. “Ngươi lại tới nữa , Tiểu Tiểu, tại sao ngươi luôn e sợ cho thiên hạ bất loạn vậy?
Tiểu Tiểu lờ đi hắn, lại chuyển hướng nhìn sang Hoàn Nhan Ngân Thuật. “Ta cho ngươi biết nha! Tù trưởng đại nhân, Yến Ẩn là tướng công của ta, cũng là người có tửu lượng giỏi nhất Liêu quốc, không người nào uống qua hắn, mà ngươi là xưng bá ở dân tộc Nữ Chân, vậy các ngươi ngày hôm nay xem ai có tửu lượng tốt!” nàng bỗng dưng chuyển hướng sang Gia Luật Long Hữu. “Như ngươi thì không được , đại khái không tới hai chén liền gục.”
Gia Luật Long Hữu nhíu mày lại, còn chưa mở miệng, Tiểu Tiểu đã hướng Vương Tư Ôn. “Ngươi lại càng không được , bộ dạng ốm yếu như thư sinh, nói không chừng vừa ngửi thấy được mùi rượu liền xong đời!”
Vương Tư Ôn vừa chau lông mày lên, Tiểu Tiểu liền dời mục tiêu sang người khác. “Còn Liệt Lỗ Cốc huynh thì...”
Liệt Lỗ Cốc ưỡn ngực lên, mong đợi nàng nói lời bình tốt.
“Ai! Trông thì ngon mà không dùng được!” Tiểu Tiểu không khách khí nói.
“Cái gì?” Liệt Lỗ Cốc nổi giận gầm lên một tiếng.
“Không thừa nhận thì cùng nhau hợp lại thi tửu lượng coi ai thắng!” Tiểu Tiểu khiêu khích nói. “Không dám thi thì chính là nhận thua.”
“Ta liều mạng!” Liệt Lỗ Cốc không cam lòng yếu thế nói.
Gia Luật Long Khánh nhìn Tiểu Tiểu không biết nên khóc hay nên cười cầm cây đuốc quạt gió thổi lửa, ngay cả bốn nam tử nhà Hoàn Nhan cùng hai con rể tất cả cũng chạy không khỏi lòng bàn tay của nàng. Đại yến đột nhiên biến thành đại hội uống rượu, Tiểu Tiểu ở một bên ra sức lấy đũa gõ chén phất cờ hò reo, cuối cùng nàng nổi hứng đánh cuộc.
“Yến Ẩn, ta cảnh cáo ngươi, ngươi không thể thua ! Ta đã đặt cược mười áo lông chồn tía, ba trăm viên Bắc Châu, mười gốc cây nhân sâm trăm năm!” Nghe kiều thê nói như thế, Gia Luật Long Khánh không thể làm gì khác hơn? Chỉ có liều mạng!
Người cuối cùng té xuống chính là Hoàn Nhan Ngân Thuật, khi đó Gia Luật Long Khánh còn ngồi lung la lung lay, hai mắt mông lung. “Ta... Không say... Nữa... Tới một... Chén...”
Tiểu Tiểu cười híp mắt vịn lưng hắn, tránh cho hắn chẳng may ngã vào trong chén súp mà chết đuối. “Còn một chén nữa? Một giọt cũng đủ làm ngươi gục rồi!
“Dìu vào đi ngủ đi!” A Ti Mãn cũng cười nói. Sau đó nhìn một chút đám bại tướng nằm gục đầy trên đất. “Nhà chúng ta thật lâu không có náo nhiệt như vậy!” Nàng thở dài nói.
“Ngươi yên tâm đi, sau này sẽ thường có cơ hội như vậy.” Tiểu Tiểu kéo tay của Gia Luật Long Khánh vòng qua cổ của mình, sau đó dùng lực nhấc thân t