Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1069 lượt.
ưới ánh đèn màu chớp nháy như tuyết bay đầy trời, ngẩn ngơ. Ôi, không ngờ rằng, anh ta hát “thật sự” hay như vậy.
Cô đã nghe và nghiên cứu kỹ lưỡng tất cả các album của anh đến ba lần, tuy hay thật đấy, nhưng cô không hề để tâm đến. Bởi kỹ thuật thu âm hiện nay quả thực quá phát triển, một con lợn kêu ủn ỉn cũng có thể tạo nên một hiệu quả âm thanh như kiểu giọng ca thiên nhiên trầm ấm vậy.
Cô đã từng có n lần nghe được giọng hát thật của các ngôi sao ca nhạc ở phòng thu studio, từng kinh qua cảm giác kinh khủng đến rợn cả da gà. Có một lần còn ghê gớm hơn nữa, mái tóc đỏ của cô bị chấn động đến mức dựng đứng cả lên, cố gắng nén nhịn và nhảy xổ ra ngoài, nôn ọe tới tận cả nửa tiếng đồng hồ, lòng cảm thán rằng cô nàng ca sĩ ngọc nữ kia không hát nhạc nền cho phim kinh dị thì quả là lãng phí. Thế nhưng, đợi khi đĩa CD mới của ca sĩ ngọc nữ kia ra để mua về nhà nghe thử, giọng hát lại trở nên tràn đầy tình cảm lạ thường. Haizzz, những bậc thầy về thu âm kia có đôi tay kỳ diệu biến đậu phụ thành thịt gà như thế nào kia chứ.
Cô cứ ngỡ Hạ Dạ Huân cũng là được “gia công” mà thành. Không thể trách cô có suy nghĩ như vậy được, thực sự là do vẻ bề ngoài của anh quá xuất sắc. Mà trong thế giới giải trí, tướng mạo và tài nghệ trước giờ luôn là hai khái niệm hoàn toàn tương phản nhau.
Đêm nay, nghe được giọng hát của Hạ Dạ Huân ở một khoảng cách gần như thế, căn bản không thể có kỹ thuật gì để chỉnh sửa, thế nên mới khiến cô sững sờ kinh ngạc như vậy.
Có acapella có pop.
Tiếng hát của anh có thể tĩnh lặng như hoa quỳnh nở trong đêm, có thể tuyệt đẹp như cầu vồng sau mưa trên đỉnh núi cao ngất.
Có những bài hát sôi nổi, vũ điệu cuồng nhiệt.
Trong tích tắc anh bộc phát hết toàn bộ những nhiệt tình, có thể khiến khán đài trở thành núi lửa phun trào.
Tiểu Tuyền xoay xoay cây bút trong tay, bỗng nhiên cảm thấy Hạ Dạ Huân có thể nổi tiếng đến mức này trong ngành giải trí, dường như không chỉ do có một vẻ bề ngoài xuất chúng, xem ra, cô đã có phần coi thường anh ta rồi.
Không nén được nghe đến xuất thần…
Anh là một người bước đi trong đêm
Không sao
Không đèn
Chẳng ai thèm quan tâm nụ cười của anh
Gương mặt dần cứng lại
Rồi dần lạnh lẽo như băng
Người yêu ơi
Anh đi tìm đôi mắt của em
Hãy cho anh một phương hướng
Anh muốn làm một đứa bé con bên cạnh em
Cười cho em nghe
Khóc cho em nghe
Anh muốn ngủ yên bên cạnh em
Không đắp chăn
Đợi em đắp lại cho anh
Anh muốn làm rất nhiều chuyện xấu
Em chỉ tức giận
Bảo với anh như thế không hay
Nhưng anh đành chịu thua
Bên cạnh em
Anh muốn trở thành đứa trẻ
Ngoan ngoãn nghe lời
Để em yêu anh
Mãi mãi không rời xa
Người yêu ơi
Đừng buông anh ra
Đừng để anh trở lại là người bước đi trong đêm
…
Hạ Dạ Huân trầm giọng hát, nhìn về hướng của cô, ánh mắt sâu thẳm mà kỳ lạ, dường như có đóa hoa lửa vụt lóe.
Tim Tiểu Tuyền nhảy lên “thịch” một cái!
Wow, ma lực của thần tượng quả nhiên không bình thường chút nào, đến cả Tiểu Tuyền đã gặp qua quá nhiều tuấn nam mỹ nữ mà cũng có phần bồi hồi, phân tâm.
“Tách tách!”
“Tách tách!”
…
Đèn flash chớp liên tục, cánh phóng viên dần dần nắm bắt lấy ánh mắt này của Hạ Dạ Huân, phóng viên của “Tuần san Bạo” thở dài tán dương: “Hình bìa ngày mai có rồi đây, thần thái của Huân quả thực nổi bật quá!”
“Hệt như đang nhìn người yêu ấy…”
“Tôi sắp ngất xỉu mất thôi…”
****************
Mười giờ tối.
Buổi họp mặt fan club của Hạ Dạ Huân kết thúc.
Cuộc chiến bao vây của cánh phóng viên lập tức mở màn!
Ở cổng ra, các nhà báo phóng viên của mọi báo đài đã chuẩn bị sẵn sàng tươm tất, máy quay video đã mở, máy chụp hình đã sẵn, micro cầm chắc trong tay, bày ra một thế trận tường thép, hoàn toàn lấp kín lối ra của Hạ Dạ Huân! Chỉ cần anh bước ra một bước thôi, sẽ sử dụng ngay “lưới người” để tóm bắt, giam chặt “con cá” là anh, không trả lời phỏng vấn thì đừng có hòng mà rời khỏi đây!
Bảo vệ? Bảo vệ là cái thá gì chứ? Muốn đánh phóng viên hả? Chỉ cần có người nào dám động thủ thôi, tiêu đề ngày mai sẽ là – “Hạ Dạ Huân ngầm cho phép bảo vệ đánh nhau với phóng viên”!
Thoát ra khỏi con đường này đã bỏ chạy ư? Nực cười, cánh phóng viên giải trí thân kinh bách chiến như họ làm sao không nghĩ đến chuyện này cơ chứ? BMW của Hạ Dạ Huân, xe riêng của công ty Mỹ Hoàng đã sớm có phóng viên canh chờ sẵn ở đó, muốn dùng biện pháp này để chuồn thì cũng quá bằng khó như lên trời.
Ha ha, cánh phóng viên thầm đắc ý, cho là Hạ Dạ Huân cậu bản lĩnh vô song, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của chúng tôi đâu.
“Hạ Dạ Huân ra rồi!”
Kèn hiệu chiến đấu đã vang lên!
Cánh phóng viên mắt lấp lánh ánh sáng nhào đến bên Hạ Dạ Huân gương mặt lộ rõ nét mệt mỏi.
Các vệ sĩ cố gắng bảo vệ Hạ Dạ Huân, dùng sức mạnh muốn đẩy đám người đang nhăm nhe bao vây công kích, bất lực một nỗi là đám phóng viên này người nào cũng thân kinh bách chiến cả, bước chân và thân pháp mạnh mẽ như lửa. Các vệ sĩ mới gạt ra được một kẽ hở nhỏ, họ lại bao vây từ một