The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dưa Gang Nhỏ Của Tôi

Dưa Gang Nhỏ Của Tôi

Tác giả: Nhạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 134792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/792 lượt.

Khương Đường đều biết, điều này có nghĩa là sắp có bão táp xãy ra, bởi vì bọn họ đã quá quen thuộc khi cô trước khi nổi cơn tức giận sẽ có “dấu hiệu” gì.
Thậm chí trên mặt cô còn mang theo vẻ mỉm cười, thế nhưng nụ cười cực kỳ lãnh khốc, làm cho người ta nhìn có chút tê dại, hơn nữa tay cô gắt gao siết chặt quai xách túi da, mơ hồ có thể thấy mấy đầu ngón tay trắng nõn, trên mu bàn tay còn thấy rõ đường gân màu xanh. Cũng đừng nhìn cô có vẻ yếu đuối, chỉ cần tập trung toàn lực vung ra một cái tát, cũng có thể đem người đánh đến mắt nổ đom đóm luôn.
Chỉ tiếc có người còn chưa biết tai vạ sắp đến nơi.
"Chẳng lẽ cô chính là chị gái dưa gai đó sao?" Học trưởng miễn cưỡng dời ánh mắt háo sắc đến nơi phát ra âm thanh trên người cô.
Ừ, khuôn mặt cũng không có bộ ngực hấp dẫn đó, vẫn là tiếp túc nhìn bộ ngực kia tốt hơn, còn có khe giữa hai ngực thật hấp dẫn...
“Bốp” một tiếng, Viên Viên vung thẳng tay tát vào mặt tên đàn anh đó một cái, lưu lại năm dấu màu hồng rõ nét, cỏ vẻ ngay cả chỉ tay cũng in lên luôn.
"Cục Đường đáng chết! Tôi ghét cậu! Tôi không bao giờ... muốn nhìn thấy mặt cậu nữa!"
Nói xong, cô xoay người rời đi, Khương Đường vội vàng đuổi theo.
Đàn anh bị đánh đến đầu choáng mắt hoa, chờ hắn đứng vững liền ngay lập tức hô to, "Không công bằng! Tại sao người bị đánh chính là tôi? Tôi chỉ là nhìn bộ ngực của cô ấy một chút xíu thôi mà!"
Ôn Phong Nhã vỗ vỗ bờ vai của hắn "Anh à, cũng may là anh chỉ bị một cái tát thôi đấy, nếu tôi nhớ không lầm, Chị gái dưa gang có đai đen Judo đấy, chị ấy như vậy đã là khách khí với anh lắm rồi." 






Hừ, tức chết! Thật là tức chết đi được!
Viên Viên toàn thân bị tức giận bao phủ, bước nhanh ra hành lang bệnh viện.
Có lẽ là khí thế của cô kinh người đến mức, bất kể là bác sĩ, y tá hay bệnh nhân, tất cả đều tự động tránh đường cho cô đi.
Bản năng nói cho bọn họ biết, cô gái này hiện tại rất nguy hiểm, tốt nhất là không nên đến gần.
"Viên Viên ! Em nghe anh giải thích!"
Cô cho là người mới vừa chụp bả vai cô là tên khốn Khương Đường kia, cho nên mới không thèm nhìn tới dùng chiêu sở trường vật người qua vai.
Cô quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc cuả Khương Đường đứng ở cách đó không xa.
Đáng ghét! Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!
Cô mắc cỡ dậm chân, nói với người đàn ông xui xẻo đang nằm trên đất nói một tiếng "Thật xin lỗi" rồi liền mặt xám mày tro rời đi.
Mắc cỡ muốn chết, cô sau này không bao giờ... muốn bước chân vào bệnh viện này nữa!
※ ※ ※ ※ ※ ※
Trải qua một ngày bận rộn, tan việc về đến nhà, Trình Viên Viên vẫn cảm thấy tâm thần rối loạn.
Cô vốn là muốn tìm cơ hội đem chuyện của mình với Khương Đường nói cho Diệp Linh biết, nhưng vì Diệp Linh gần đây đang bận rộn chuẩn bị cùng anh chàng Đầu Gỗ đi Hokkaido, nhìn bộ dáng hưng phấn vui vẻ cuả cô ấy, Viên Viên cũng không muốn quấy rầy.
Mấy ngày sau đó, đến khi Diệp Linh ra nước ngoài, Trình Viên Viên vẫn chưa đem chuyện của mình nói cho cô ấy biết.
Trong mấy ngày này, Khương Đường không phải là không muốn đi tìm cô, nhưng vì cô không chịu nhận điện thoại của hắn, cho dù hắn trăm cay nghìn đắng đứng ở ngoài nhà trẻ tìm cô, cũng không thể thấy cô đâu.
Cô chính là không muốn gặp hắn!
Dù sao đối với hắn mà nói, cô chỉ là một phụ nữ ngốc có bộ ngực lớn mà thôi!
Dù sao đàn ông đều là giống nhau, chỉ thích bộ ngực của cô, không hề thương cô!
Dù sao... Dù sao cô biết dáng dấp mình không đủ xinh đẹp, điều kiện cũng không đủ hấp dẫn người, hơn nữa tuổi cũng lớn mà vẫn chưa kết hôn, tựa như một cái bánh ngọt quá hạn sử dụng, bán cũng không được, đại khái chỉ có thể chờ nơi sản xuất thu về mà thôi.
Chẳng lẽ cô tìm khắp nơi cũng không tìm được một người bạn đời sao?
Nghĩ tới đây, cô thấy uất ức đến muốn khóc.
Mất đi lần đầu tiên, cô cũng không cảm thấy buồn bã mất mác, hơn nữa nói thật, đối tượng là Khương Đường, cô cũng không cảm thấy có gì xấu hỗ hoặc là có cảm giác bị khi dễ.
Suy nghĩ một chút lại thấy thật là kì, sao cô lại có thể có cảm giác như vậy chứ?
Cô cùng Khương Đường quen biết lâu như vậy, có lúc tựa như chị em cãi nhau ầm ĩ, trước kia cô thỉnh thoảng gặp phải chuyện suy sụp tinh thần rất khó vượt qua, Khương Đường luôn nghĩ ra biện pháp an ủi cô, chọc cô cười. Giống như lần này cô hẹn hò thất bại, Khương Đường cũng thật lòng muốn an ủi cô, cho nên mới mang cô đi uống bia tâm sự, chẳng qua là tửu lượng của cô không tốt nên mới có thể...
Ôi! Trình Viên Viên thở dài.
Đây là lần đầu tiên cô đối với một người đàn ông có loại cảm giác vừa yêu vừa hận rồi lại có một chút níu kéo không buông.
Mặc dù trong miệng nói ghét hắn, cả đời cũng không muốn gặp lại hắn, nhưng trong lòng cô hiểu, đây chỉ là nói lẫy mà thôi.
Chỉ cần hơi tỉnh táo lại, vừa nghĩ tới không thể gặp lại được Khương Đường, cô cảm thấy ngực có cảm giác khó chịu, buồn buồn, lại có chút đau nhói.
Sự hiện hữu của hắn sớm đã thành chuyện hiển nhiên, đùng một cái nói cô muốn rời khỏi hắn