Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2660 lượt.

đi xuống theo đường khác. Các giáo viên sợ họ xảy ra chuyện nên đuổi theo, dặn bọn tôi đứng yên tại chỗ. Nhưng sau khi giáo viên đi, các học sinh cũng đi xuống theo, tôi đành phải đi theo mọi người. Đường xuống này thật sự vừa dốc vừa hẹp, tôi đi rất chậm, một bạn nam đi phía sau đùa nghịch đẩy tôi một cái, thế là tôi rơi xuống".
Diệp Trữ Vi dừng bước, quay sang nhìn cô: "Sau đó thế nào?"
"Bên dưới là một sườn dốc không nhìn thấy đáy. Tôi trượt xuống một đoạn rồi liều mạng tóm được một sợi dây leo, chân đạp vào một tảng đá nhô ra, gắng gượng dừng lại kêu cứu. Các bạn học cũng gọi giáo viên, nhưng giáo viên đã đi xa không nghe thấy. Các bạn cũng không dám xuống cứu tôi, may mà đằng sau có một ông lão leo núi rèn luyện sức khỏe, ông ấy lớn tuổi nhưng sức khỏe rất tốt, kéo một cái là tôi lên ngay. Sau đó kiểm tra lại thì thấy không có ngoại thương, nhưng buổi tối về nhà lại đau không chịu được, đến bệnh viện khám mới biết là mắt cá chân bị vỡ. Vì thế mẹ tôi đến tìm hiệu trưởng phân xử, cãi nhau với phụ huynh của bạn nam đó. Sau khi đóng cửa lại không ngừng mắng tôi ngu ngốc, nhắc đi nhắc lại là sau này nhà trường có tổ chức hoạt động leo núi gì, tôi cứ nói là tôi sợ độ cao không tham gia được. Thế là từ đó tôi sợ độ cao".
Diệp Trữ Vi nghe xong nói: "Cô không phải sợ độ cao, cô chỉ đánh mất cảm giác an toàn sau tai nạn đó".
"Nghĩa là sao?"
"Lúc cô lơ lửng ở đó, giáo viên không đến cứu cô, bạn học không dám giúp đỡ. Sau khi chịu ấm ức và làm hại về nhà lại bị mẹ trách mắng, hôm đó cô cảm nhận được sự cô độc trước đó chưa từng có, không còn cảm giác an toàn như trước. Vì vậy sau đó mỗi khi ở trên cao nhìn xuống dưới là cô lại sinh ra tâm tình tiêu cực đó, tự nhiên cũng sinh ra sợ hãi".
Bối Nhĩ Đóa ờ một tiếng như đang suy nghĩ gì đó.
Bị người khác vạch rõ bản chất dường như không thoải mái lắm, nhưng anh ta nói có lí nên cô cũng không muốn phủ nhận.
"Muốn chơi xe đụng không?" Diệp Trữ Vi đột nhiên hỏi.
Bối Nhĩ Đóa phát hiện khu trò chơi xe đụng ở ngay trước mặt.
"Anh không chê chơi xe đụng là trò trẻ con à?"
"Cũng có cách chơi không trẻ con".
"Cách gì?"
Nửa tiếng sau, Diệp Trữ Vi chấm dứt cách chơi kiểu người lớn, đỡ Bối Nhĩ Đóa bước xuống xe đụng. Mấy tiểu bá vương bị anh ta đụng cho không còn mảnh giáp đỏ mắt đi tìm cha mẹ...
Một cậu bé mặc quần áo đỏ trong đó chạy tới vung nắm đấm với Diệp Trữ Vi, tuyên bố hùng hồn: "Ông cao kều kia đừng đắc ý, mười năm nữa tôi nhất định sẽ thắng ông".
Bối Nhĩ Đóa mỉm cười.
Diệp Trữ Vi chợt hỏi ngược lại: "Cháu tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
"Dương Minh Minh, tuổi mụ mười hai".
"Chú nhớ rồi". Anh ta nói bình tĩnh: "Ngày này mười năm sau chú sẽ chờ cháu ở đây, cháu có thể đến khiêu chiến chú".
Bối Nhĩ Đóa: "..."
"Quân tử nhất ngôn, đến lúc đó tôi nhất định sẽ đánh cho ông thua tan tác". Dương Minh Minh nói xong quay đầu bước đi.
Bối Nhĩ Đóa không nhịn được hỏi Diệp Trữ Vi một câu: "Mười năm sau anh sẽ đến đây quyết chiến xe đụng với nó thật à?"
"Có lẽ thế".
"Anh sẽ đích thân ra chiến trường?"
"Nếu như nó không biết trời cao đất dày thế nào".
"..."






Chơi xe đụng xong, hai người đi dạo đến bên hồ, xem một đám trẻ con và phụ huynh đang chơi các trò chơi nước, sóng bạc bắn lên tung tóe.
Một chiếc du thuyền chạy qua, mặt hồ dần phẳng lặng trở lại, sóng bạc lấp lánh khắp mặt hồ.
"Chúng ta chụp ảnh ở đây đi". Bối Nhĩ Đóa cảm thấy nơi này là vừa ý nhất: "Nhưng mà chụp thế nào cho đẹp nhỉ?"
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ, Diệp Trữ Vi chợt bước tới gần che khuất toàn bộ ánh mặt trời. Cô ngửi thấy mùi trên người anh ta ở cự li gần, đó là mùi ấm áp, thoải mái như mặt trời.
Đột nhiên hai chân cô chới với lơ lửng, còn chưa kịp hỏi anh ta định làm gì thì đã bị anh ta nhấc lên đặt ngồi trên tường ngăn bảo vệ quanh hồ.
Anh ta yên lặng chờ cô, trong lúc chờ đợi vẫn nhìn cô, thu hết các tâm tình hoảng hốt, căng thẳng, bối rối trong mắt cô vào đáy mắt mình.
Anh ta chỉ có một ý nghĩ, vì sao cô ấy vẫn còn sợ? Chẳng phải đã chuyển từ trên cao xuống dưới đất rồi sao? Cô ấy còn được mình bảo vệ trong vòng tay, hoàn toàn không hề có vấn đề gì phải lo ngại về an toàn.
Tay Bối Nhĩ Đóa rung mạnh hơn như người bệnh Parkinson. Cô không thể nào khống chế được, thầm nghĩ không biết rốt cuộc là tại sao, cô chưa bao giờ có tâm tình như thế này.
Thế là cô nói: "Anh lui lại một chút, gần quá".
Anh ta cúi xuống nhìn khoảng cách giữa hai người, đánh giá rất khách quan: "Khoảng cách vừa đủ".
"Nhưng tôi rất nóng".
"Ở đây có bóng cây, cũng coi như mát mẻ".
"..."
"Cô làm sao vậy?" Anh ta lại hỏi: "Vì sao lại căng thẳng như thế?"
"Tôi không biết". Cô nói thật, cô thật sự không biết mình làm sao, tim đập mãnh liệt đến mức chính cô cũng có thể nghe thấy được.
Anh ta thấy vậy liền nói: "Đưa điện thoại cho tôi, để tôi chụp".
Nói xong anh ta bỏ một tay ra cầm lấy điện thoại của cô, sau khi điều chỉnh góc độ liền chụp rất nhanh


XtGem Forum catalog