XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2705 lượt.

r>Câu tiếp theo của Bối Nhĩ Đóa biến thành một lời thăm dò: "Mẹ tôi vẫn giục tôi tìm bạn trai, sợ tôi lỡ mất độ tuổi vàng của phụ nữ sẽ không lấy được chồng".
"Độ tuổi vàng của phụ nữ là độ tuổi nào?"
"Hai mươi đến hai mươi tám tuổi".
"Cô còn thời gian gần bốn năm nữa, đủ mà".
"Tại sao anh lại chắc chắn trong bốn năm tới tôi có thể lấy được chồng?" Mũi chân cô tinh nghịch quệt xuống mặt đường, âm lượng hạ thấp bảo đảm chỉ có cô và anh ta nghe thấy: "Bây giờ thậm chí tôi còn không có cơ hội quen biết bạn khác giới, tôi cũng không thích tụ tập đông người, xác suất có bạn trai rất thấp".
"Rải lưới rộng sẽ không bắt được cá lớn". Anh ta phân tích, nhân tiện tẩy não cho cô: "Không bằng khóa chết mục tiêu gần nhất để nâng cao tỷ lệ thành
công".
"Mục tiêu gần nhất?" Bối Nhĩ Đóa hỏi: "Ý anh không phải là chính anh và sếp Úc đấy chứ?"
"Úc Thăng?" Giọng anh ta đột nhiên trầm xuống vài phần: "Bối Nhĩ Đóa, trong mắt cô, Úc Thăng cũng xem như là đàn ông à?"
"..." Bối Nhĩ Đóa triệt để cứng họng.
Chẳng lẽ sếp Úc trong mắt anh là đàn bà?
"Úc Thăng không được". Anh ta lạnh nhạt phủ định.
"Vì sao?"
"Úc Thăng là cháu trai tôi".
"Thì sao?"
"Tôi không thể nào chấp nhận được". Anh ta bình tĩnh nhìn về phía trước, vẻ mặt nghiêm túc, nói thẳng suy nghĩ trong lòng.
Nếu đời này không có được cô, anh ta hi vọng cô sẽ đi càng xa càng tốt, hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của anh ta, đừng bao giờ để anh ta nhìn thấy một lần nữa.
Bối Nhĩ Đóa chớp mắt rất chậm, không rõ ý anh ta là gì. Không thể chấp nhận chuyện mình trở thành cháu dâu của anh ta hay là có nguyên nhân khác?
Nhưng cô không dám hỏi tiếp. Nếu tiếp tục hỏi mà đáp án của anh ta lại khác suy đoán trong lòng cô thì sẽ khiến cô rất thất vọng.
Hôm nay ánh nắng ấm áp, phong cảnh nơi này cực đẹp, một sự hạnh phúc không thể diễn tả đang ở gần trong gang tấc, vì sao cô phải mạo hiểm phá vỡ
nó? Dù cô có phải phá vỡ thì cũng không nên chọn vào ngày hôm nay.
***
Diệp Trữ Vi chở Bối Nhĩ Đóa đi một vòng, sau khi trở về, nhân viên của tổ làm phim vẫn còn phải chuẩn bị khoảng chừng hai mươi phút nữa.
Úc Thăng chậm rãi đi tới vỗ vỗ Diệp Trữ Vi đang uống nước, nhướng mày: "Đạp xe được lắm, đi rất vững".
Diệp Trữ Vi đặt chai nước khoáng xuống, nghiêng người liếc Úc Thăng: "Sếp Úc, tôi không phải nhân viên của anh, không cần anh phải đánh giá".
Nói xong đi qua bên cạnh Úc Thăng đến phía xa xa.
Úc Thăng không hiểu ra sao, không biết là mình đã làm gì đắc tội Diệp Trữ Vi mà anh ta lại nói năng ngang như cua vậy?
Úc Thăng đứng tại chỗ suy nghĩ một hồi rồi đi đến chỗ Bối Nhĩ Đóa đang hóng mát dưới bóng cây.
Bối Nhĩ Đóa đang gửi tin nhắn, âm thanh điềm đạm nhã nhặn của Úc Thăng vang lên: "Đang nhắn tin với ai thế?"
Bối Nhĩ Đóa soạn được một nửa tin nhắn, ngẩng đầu lên thấy là Úc Thăng, cảm thấy rất trùng hợp: "Đường Lật. Cô ấy họp xong rồi, hỏi em tình hình thế nào, cô ấy muốn tới xem".
Úc Thăng đưa tay lên xem đồng hồ: "Thời gian không còn sớm nữa, em nói với cô ấy là anh bảo cô ấy đừng đến, về công ty xử lí giúp anh số tài liệu anh để trong chiếc túi màu đỏ trên bàn làm việc".
Bối Nhĩ Đóa gật đầu, chuyển lời của Úc Thăng cho Đường Lật.
Úc Thăng đứng lại gần Bối Nhĩ Đóa một cách rất tự nhiên, đưa tay nắm một cành cây gần người, dường như nói bâng quơ với Bối Nhĩ Đóa: "Em và Đường Lật biết nhau từ khi học cấp ba, chắc là hai người thân nhau lắm".
"Vâng, đúng vậy".
"Đường Lật là người thế nào trong mắt em?" Ánh mắt Úc Thăng vượt qua cành cây nhìn về phía xa.
"Một người bộp chộp vô lo vô nghĩ, dễ dàng thích nghi với hoàn cảnh, không tính toán chi li với người khác, cho nên chơi với cô ấy đặc biệt thoải mái".
Úc Thăng cười khẽ: "Bộp chộp? Anh lại cảm thấy cô ấy rất thận trọng, đa số mọi việc đều không dám mạnh tay mà làm".
Bối Nhĩ Đóa thầm nghĩ, đó là bởi vì Đường Lật có tình cảm đặc biệt đối với anh cho nên trước mặt anh sẽ không giống bình thường, ngoài miệng lại vẫn nói đỡ cho cô bạn thân đầy thiện ý: "Điều này nói rõ cô ấy cực kì nghiêm túc, cẩn thận chặt chẽ trong công việc".
"Nói như vậy cũng không sai". Úc Thăng quay sang nhìn Bối Nhĩ Đóa: "Trước kia cô ấy đã có bạn trai bao giờ chưa?"
"Có một lần khi học năm thứ nhất đại học, thời gian rất ngắn, chỉ khoảng ba tháng".
"Nguyên nhân chia tay là gì?"
"Tính cách không hợp. Nam sinh đó theo đuổi Đường Lật, lúc theo đuổi biểu hiện rất tốt, tỏ ra dịu dàng, điềm đạm, dễ tính. Nhưng sau khi xác định quan hệ, cậu ta như biến thành một người khác, quản Đường Lật rất nghiêm, thậm chí còn không cho phép cô ấy ra ngoài đi hát. Đường Lật cảm thấy rất gò bó nên chủ động nói chia tay". Bối Nhĩ Đóa nói: "Có điều lúc đó hai người họ rất đơn thuần, cái gọi là qua lại chẳng qua chỉ là ra ngoài ăn cơm, hẹn nhau đến thư viện đọc sách, gần tối ra sân vận động đi dạo, thế thôi".
"Tình yêu kiểu sinh viên điển hình". Úc Thăng nói.
"Vâng".
"Chỉ có thế thôi à?"
"Đúng". Bối Nhĩ Đóa quan sát sắc mặt Úc Thăng, thật sự không nhìn ra anh ta chỉ tán