XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2722 lượt.

ng không quay đầu lại.
Trương Dật Lộ ê chề đứng chết sững tại chỗ.
Cô ta ghét những nữ sinh chẳng tốn hơi sức nào đã có thể giành được thiện cảm của nam sinh.
Hôm đi picnic, tất cả mọi nữ sinh trút bỏ bộ đồng phục cứng nhắc gò bó, mặc bộ quần áo đẹp đẽ nhất của mình, một số người còn trang điểm nhẹ, đánh son môi. Trương Dật Lộ cũng vậy, trước đợt picnic đã chuẩn bị chu đáo, đến siêu thị mua một chiếc áo gió thắt eo màu vàng nhạt, vạt áo may gấp nếp kiểu đàn phong cầm, tô điểm bằng hoa văn trang nhã. Trương Dật Lộ mặc áo vào, chải tóc đánh son cẩn thận, cảm thấy mình bắt mắt hơn bình thường rất nhiều.
Không nghĩ tới lúc đến cổng trường tập hợp, cô ta lại phát hiện trên người Bối Nhĩ Đóa cũng là một chiếc áo gió giống hệt của mình.
"Bối Nhĩ Đóa, chiếc áo này đẹp thật, bạn mua ở đâu vậy?"
"Bạn mặc vừa người quá. Nếu dáng người tớ mà gầy như bạn thì tớ cũng dám mặc".
"Họa tiết bạc trên thắt lưng độc đáo thật".
Trương Dật Lộ lập tức chỉ có một ý nghĩ, vì sao mình lại mặc cái thứ quỷ quái này đi picnic?
Nhưng muốn cởi ra đã không kịp, các nữ sinh vây quanh Bối Nhĩ Đóa tới tấp quay lại, nhìn thấy cô ta mặc cùng một kiểu áo gió với Bối Nhĩ Đóa, vẻ mặt đầu
tiên là kinh ngạc, sau đó là ngắm nghía soi mói, cuối cùng lộ ra ý so sánh.
"Trương Dật Lộ, hôm nay bạn và Bối Nhĩ Đóa quả thực là hoa tỷ muội! Mau tới đây, tớ chụp cho hai bạn một tấm".
Cô ta lúng túng đi tới, Bối Nhĩ Đóa đã lộ ra nụ cười thân mật. Nụ cười đó thật chướng mắt, cô ta không muốn nhìn, đứng thẳng đuột bên cạnh Bối Nhĩ Đóa, chụp một bức ảnh hoa tỷ muội trong tiếng ồn ào của các nữ sinh.
Hôm đó từ lúc lên đường đến lúc về có vô số người bàn tán chuyện hai người mặc đụng hàng, vô số người trêu đùa hai người là hoa tỷ muội, vô số người nhìn cô ta với vẻ mặt giễu cợt.
Cô ta nhẫn nhịn đến lúc lên xe buýt về nhà, sau đó tự nhốt mình trong phòng khóc lớn, bất kể mẹ gõ cửa thế nào cũng không chịu mở.
Cô ta cởi áo ra cầm kéo cắt lung tung cho hả giận.
Cô ta ghét chính mình xấu xí, cũng ghét cả Bối Nhĩ Đóa. Vì sao có bao nhiêu kiểu áo mà lại mặc giống như cô ta, để cô ta đau khổ như vậy?
Thời đi học cô ta rất ngây ngô, không giấu nổi địch ý trong lòng, ghét một người là lộ ngay ra mặt. Cô ta bắt đầu châm chọc, tranh cãi, khiêu khích Bối Nhĩ Đóa, cuối cùng dùng đến cả biện pháp tồi tệ nhất là ngấm ngầm đặt điều nói xấu Bối Nhĩ Đóa.
Từ cấp hai đến cấp ba, trọn sáu năm cô ta không thắng được Bối Nhĩ Đóa. Cô ta không phục.
Sau đại học hai người không ở cùng thành phố, cô ta đã có một khuôn mặt hoàn mỹ sau hai lần phẫu thuật, tình cờ nghe tin Bối Nhĩ Đóa thất bại trong công việc, có cảm giác thoải mái tràn trề như rửa sạch sỉ nhục.
Ba mươi năm bờ đông, ba mươi năm bờ tây, ô may mắn trên bánh xe vận mệnh cuối cùng cũng dừng lại ở phía mình.
Lại không ngờ Bối Nhĩ Đóa có thể biết Diệp Trữ Vi, người mà ngay cả cô ta cũng không dám tơ tưởng. Bối Nhĩ Đóa ngang nhiên đứng bên cạnh anh ta, được anh ta thừa nhận, được anh ta bảo vệ, còn được hàng vạn cư dân mạng hâm mộ, hết thảy khiến cô ta đố kị và căm hận thấu xương.
Ác ý đã biến mất rất lâu lại một lần nữa hiện lên, cô ta không thể dễ dàng để Bối Nhĩ Đóa thắng cuộc, cô ta phải nghĩ cách vạch trần sự dối trá của Bối Nhĩ Đóa.
***
Bối Nhĩ Đóa không hề biết Trương Dật Lộ đã phát hiện manh mối, bởi vì Diệp Trữ Vi không nói với cô để cô có cơ hội nhìn trước ngó sau.
Chuyện như vậy chính anh ta thừa sức xử lí.
"Ngày mai tôi nấu cơm cho cô ăn". Anh ta nhắn tin cho cô, tỏ ý sẽ thực hiện lời hứa.
"Đi đâu ăn?"
"Cô đến chỗ tôi ăn".
"Đến nơi anh ở? Có tiện không?"
"Nếu không tiện thì tôi đến chỗ cô là được".
...Thế chẳng phải vẫn bất tiện như nhau sao?
Nhưng mà anh ta có xe, tới đây quả thật thuận tiện hơn rất nhiều so với cô bắt xe buýt đến chỗ anh ta. Sau một thời gian dài bàn bạc, Bối Nhĩ Đóa đồng ý chọn địa điểm ăn cơm tại sào huyệt của mình.
Để nghênh đón người "bạn trai" một mét chín mươi đến nhà làm khách, Bối Nhĩ Đóa khẩn cấp tổng vệ sinh nhà cửa một lượt.
Lau kệ bếp và dụng cụ làm bếp sạch bóng không còn một hạt bụi, lau sạch cả bàn uống nước và sàn nhà phòng khách, bán hết báo chí và tạp chí cũ chất đống trên ban công, tưới nước cho một loạt chậu hoa nhỏ trên cửa sổ, thậm chí nhặt sạch sẽ cả những sợi tóc trên nền gạch phòng tắm, sau cùng phun nước hoa xịt phòng.
Dọn dẹp xong xuôi, không gian trong nhà rộng rãi hơn rất nhiều, chắc anh ta vào nhà sẽ không chật chội lắm.
Hiển nhiên cô đã suy nghĩ quá lạc quan.
Trưa ngày hôm sau Diệp Trữ Vi xách đồ đi đến, quan sát căn hộ của cô: "Nhà nhỏ quá, đến không khí cũng chen chúc".
Anh ta vừa nói vừa đặt đồ trong tay xuống, đi thẳng ra ban công mở hết cửa sổ ra.
"Thế thì nóng lắm". Bối Nhĩ Đóa đưa tay che trán: "Hôm nay bên ngoài ba mươi chín độ".
"Phơi nắng có thể sát khuẩn, bổ sung can xi, rất tốt cho sức khỏe".
"Còn nữa". Diệp Trữ Vi cầm chậu hoa đá trên cửa sổ mang tới đặt lên giá trong góc: "Loài cây này không nên phơi nắng".
Lại nhìn một lượt các loại th