Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2749 lượt.

ợc, giọng hát của người ta quý giá lắm, cô không thể sánh với người ta được.
"Quan trọng nhất là tôi không muốn nghe cô ấy hát tình ca".
"Sao? Anh nói gì cơ?" Bối Nhĩ Đóa không nghe rõ.
"Không có gì". Anh ta nói bình thản: "Ý tôi là nghe cô ấy hát cần mua vé vào cửa, tôi không muốn tiêu tiền lãng phí. Còn cô lại miễn phí, cũng không cần ngồi chen chúc với người khác, thế nên cô là lựa chọn sáng suốt hơn".
"..."
Anh ta còn có thể độc mồm độc miệng hơn được nữa không?
"Tám giờ tối mai tôi lái xe đến đón cô, chúng ta đi luyện tập một chút". Anh ta vừa nói xong đã chào cô rồi gác máy.
Bối Nhĩ Đóa phản ứng lại, cô và Diệp Trữ Vi phải đi "hẹn hò" để chuẩn bị cho việc ghi hình tập phim tuyên truyền thứ hai rồi.
Chỉ có điều thời gian dường như hơi muộn một chút? Anh ta cũng chưa nói đi đâu.
Tất cả đều hơi thần bí.
Tám giờ ba mươi tư phút buổi tối hôm sau, Bối Nhĩ Đóa và Diệp Trữ Vi ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ lắc lư trên hồ. Tiếng mái chèo khua nước bên tai chợt gần chợt xa, cô run rẩy ôm gối, không nhịn được hắt hơi một cái, nhìn người đối diện ăn mặc phong phanh nhưng vẫn anh tuấn đoan trang như cũ.
"Khoác cái này vào". Diệp Trữ Vi đưa cho cô một chiếc áo len màu xám đậm.
"Của anh à?" Bối Nhĩ Đóa khịt mũi cầm lấy áo mở ra xem, chiếc áo thật rộng.
"Ờ, mặc vào". Nhiệt độ trên hồ ban đêm không có vấn đề gì với anh ta, nhưng đoán được cô sẽ lạnh nên anh ta đã mang theo một chiếc áo của mình.
"Tại sao anh không nói trước là sẽ đến đây? Nếu biết trước tôi đã mang thêm áo rồi". Cô vừa nói vừa mặc vào.
"Nói ra thì còn gì là ngạc nhiên". Anh ta chăm chú nhìn cô: "Không phải sao?"
Bối Nhĩ Đóa bất đắc dĩ liếc mắt nhìn anh ta, luồn hai tay vào tay áo rồi giơ lên. Quả thực là áo rộng tay như thời xưa, vạt áo cũng dài đến đầu gối, đắp lên người không khác gì một chiếc chăn len.
Còn kẻ đầu sỏ thì lẳng lặng ngồi đối diện với cô, đưa mắt thưởng thức cảnh tượng này - cảnh tượng cô được bao bọc trong chiếc áo của anh ta.
"Mặc dù rộng quá nhưng rất ấm. Đúng rồi, anh không lạnh à?"
"Không lạnh". Anh ta đưa tay rót một cốc trà hạnh nhân đưa tới cho cô.
Bởi vì hai tay vẫn nằm trong tay áo rộng thùng thình không thò ra được, không thể chạm vào bất cứ thứ gì, Bối Nhĩ Đóa đành phải để Diệp Trữ Vi tự tay bưng chén cho mình uống nước.
"Ờ, ấm hơn nhiều rồi". Cô nhìn quanh khoang thuyền chỉ thắp một ngọn đèn nhỏ: "Có gì ăn không?"
Diệp Trữ Vi lấy một hộp bánh từ phía sau ra đặt lên trên bàn. Trong hộp là đủ loại bánh khác nhau: "Muốn ăn bánh gì?"
"Bánh đậu xanh".
Diệp Trữ Vi bóc một chiếc bánh đậu xanh rồi một lần nữa đưa tới bên miệng Bối Nhĩ Đóa cho cô ăn. Ăn xong bánh đậu xanh, Bối Nhĩ Đóa lại muốn nếm thử
bánh đậu đỏ. Diệp Trữ Vi lại cho cô ăn. Kế tiếp là bánh hoa quế, bánh phù dung, bánh khoai môn, bánh hoa sen, bánh bơ chiên... Khi ăn đủ một lượt, Bối
Nhĩ Đóa mới kêu dừng lại.
Diệp Trữ Vi cầm khăn giấy lau miệng cho cô: "Bây giờ no rồi chứ?"
"No rồi". Bối Nhĩ Đóa không khỏi thắc mắc. Các loại bánh này không giống như là đồ kèm theo trên thuyền, mỗi loại bánh đều mới mẻ ngon miệng, dường
như có người cố ý chuẩn bị.
"Vậy bắt đầu công việc thôi". Anh ta đậy nắp hộp bánh lại đặt về chỗ cũ, không cho cô tiếp tục tập trung vào chuyện ăn uống.
"Được". Bối Nhĩ Đóa gật đầu: "Anh nói đi".
"Đầu tiên gọi tên tôi". Gương mặt anh ta trong ánh đèn lờ mờ tỏ ra lạnh lùng, thần bí hơn bình thường.
"Trữ Vi".
"Thế thôi à? Mấy ngày nay cô không luyện tập sao?"
Nhận thấy sự bất mãn trong lời anh ta, cô thử lại một lần nữa, lần này thân mật hơn, dịu dàng hơn, tỏ ra rất quyến luyến.
"Như thế còn tạm được". Anh ta nhìn cô: "Đến lượt tôi gọi cô".
"Chờ đã, Diệp Trữ... à không, Trữ Vi, anh gọi tôi là Nhĩ Đóa, ngàn vạn lần đừng tự ý thêm chữ khác vào".
"Vì sao?"
"Vì buồn nôn quá". Cô nói thẳng.
"Tình nhân nói chuyện với nhau buồn nôn là bình thường".
"Nhưng chúng ta làm từ từ từng bước được không? Tôi tạm thời chưa tiếp nhận được điều này". Kì thực là cô sợ trong không gian chật hẹp này, hai người dựa vào nhau quá gần, anh ta thân mật gọi cô là Tiểu Nhĩ Đóa sẽ khiến cô có một số ý nghĩ không nên có.
Diệp Trữ Vi suy nghĩ một lát rồi đồng ý: "Nhĩ Đóa".
"Dạ". Vẫn là hai chữ này nhưng cách gọi của anh ta không giống người khác, trong âm thanh của anh ta, hai chữ Nhĩ Đóa dường như được phù phép đặc biệt.
"Nói cô thích tôi đi".
"Sao?" Bối Nhĩ Đóa sửng sốt. Nội dung này hiển nhiên không nằm trong kịch bản cô nghĩ.
Diệp Trữ Vi nhẹ tay cầm cốc thủy tinh, giọng nói hòa lẫn tiếng mãi chèo khua nước, thản nhiên đưa ra lời giải thích chính thống: "Là một cặp tình nhân hiện nay đang được công nhận, chúng ta không thể tránh được việc bày tỏ tâm tình trong một số trường hợp. Úc Thăng đã nói, trong tập phim tuyên truyền thứ hai chúng ta cần ghi âm một đoạn để thể hiện tình ý của hai bên, cho nên dù thế nào cô cũng phải luyện tập một chút, tránh để đến lúc đó lại diễn quá kém".
"Vậy à?" Tim Bối Nhĩ Đóa đập thình thịch. Không nghĩ tới tron


Polly po-cket