Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.

hiêm túc: “Châu Châu, làm như vậy là không đúng. Nếu em không thích cô Lý, muốn cho cô ấy thôi việc, có thể nói thẳng với bố, em nhịn ăn để gầy đi như vậy, nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào? Bất cứ lúc nào cũng không được đem sức khỏe ra đùa giỡn, bởi vì chỉ khi có một cơ thể và tâm hồn khỏe mạnh, chúng ta mới có thể làm những việc chúng ta muốn, em hiểu không?”.
Đây là lần đầu tiên Chu Lạc nói chuyện với cô bé bằng vẻ mặt nghiêm túc như vậy, ban đầu, Châu Châu có chút sợ sệt. Nhưng vốn thông minh lanh lợi, cô bé nhận ngay ra, đằng sau những lời nghiêm nghị ấy, ánh mắt chị Chu Lạc vẫn ấm áp thân thương như ánh nhìn của bố, biết chị cũng vì muốn tốt cho mình, cô bé cắn chặt môi gật đầu.
Nhân cơ hội đó, Chu Lạc lựa chọn mấy món đồ ăn bổ dưỡng đặt vào chiếc đĩa trước mặt cô bé, “Em đang trong độ tuổi phát triển, phải ăn nhiều một chút”. Chợt nhận ra bản thân mình có thể cũng hơi máy móc, vội véo véo hai bên má cứng đơ, nở một nụ cười với cô bé, “Hồi bằng tuổi em, chị ham ăn lắm. Mồm miệng bận rộn suốt cả ngày. Em nên tranh thủ lúc chưa béo để ăn thật nhiều, nếu không lớn lên rồi, ngộ nhỡ theo mốt “người dây”, lúc ấy lại phải hạn chế ăn uống”.
Châu Châu vốn thông minh sáng dạ hơn người, cũng không sợ cô bé nghe không hiểu. Chu Lạc nói chuyện một cách thoải mái hơn nhiều, nói xong lại mở miệng làm bộ ăn một miếng lớn, Châu Châu giờ trút được gánh nặng trong lòng, lại bị cuốn hút bởi hình ảnh ăn uống của Chu Lạc, cũng bắt chước ăn miếng lớn giống như cô.
Lịch Chủy nghe xong một cuộc điện thoại, khi quay trở vào, thấy đống đồ ăn trên bàn gần như hết sạch, còn Châu Châu thì đang cầm đồ ăn, miệng nhai nhồm nhoàm, anh ta cuối cùng không thể kiềm chế nổi ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khâm phục nhìn Chu Lạc, “Cô giỏi thật đấy”. Đó là việc mà anh ta đã cố gắng suốt mấy tháng qua mà vẫn không thể thực hiện nổi.
Hai cô gái nghe xong câu nói của Lịch Chủy, cùng nở một nụ cười rạng rỡ, nháy mắt nhìn nhau ăn ý.
Trong câu chuyện sau đó, Chu Lạc mới biết cô Lý là gia sư kiêm người chăm sóc cuộc sống cho Châu Châu, là một bảo mẫu cao cấp, là kiểu người làm chỉ cần sai bảo chứ không cần đích thân động tay chân. Vì Châu Châu không có mẹ, công việc của Lịch Chủy lại quá bận, nên cô Lý gần như có vai trò chủ đạo trong cuộc sống của cô bé, quyền lực và trách nhiệm đều rất lớn.
“Bố nói cô ấy rất chuyên nghiệp, nhưng em không thích cô ấy, không thích chút nào.” Khi nhắc đến cô Lý, cặp lông mày thanh tú của Châu Châu nhíu lại.
“Cô ấy đối xử với em không tốt, quát mắng em, hay phạt em?” Cái cô Lý này cũng to gan thật, nhìn Lịch Chủy quý con gái giống báu vật như vậy, trừ phi cô ta không muốn làm nữa.
Châu Châu đắn đo một hồi, rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ thành thật, vẫn nhíu chặt đầu lông mày lại, nói: “Cũng không phải, thực ra cô ấy đối với em rất tốt, nhưng em cảm thấy cô ấy muốn làm mẹ của em, em không thích cô ấy làm mẹ của em chút nào”.
Bỏ thêm một miếng kem vào miệng, kem lạnh khiến Chu Lạc giật mình, xuýt xoa: “Cô ấy làm mẹ của em hay không, phải đợi bố em quyết định chứ. Bố yêu em như vậy, sợ ai làm mẹ em, em sẽ không vui. Mà thôi, cái đầu nhỏ xinh này đừng nghĩ ngợi nhiều quá như thế, lát nữa còn muốn chơi trò gì? Chị sẽ chơi cùng em!”. Nhìn Lịch Chủy đang đứng xếp hàng thanh toán phía xa xa mà vẫn giữ được dáng vẻ cao lớn uy phong trong đám đông, thầm nghĩ đàn ông cũng giống như một xoáy nước, cũng bị người ta tốn sức toan tính.
Châu Châu trịnh trọng lắc đầu, “Không phải vậy đâu, chị làm mẹ của em thì em thích lắm. Chị Chu Lạc, hay là chị lấy bố em đi, làm mẹ của em nhé!”.
Miếng kem trong miệng Chu Lạc suýt nữa bị phì ngược ra đằng mũi, ho sặc sụa, vội uống một ngụm nước to chặn lại, tròn xoe mắt nhìn Châu Châu: “Em… nói… linh tinh… gì thế!”. Trẻ con cũng không được ăn nói tùy tiện mà.
“Em đâu có nói linh tinh, em thật sự nghĩ như vậy đấy.” Thấy Chu Lạc trách móc, Châu Châu cuống quýt đến nỗi đỏ bừng cả mặt, chực khóc, vừa đúng lúc Lịch Chủy thanh toán xong quay lại bàn, liếc mắt một cái đã nhìn thấy khuôn mặt đầy vẻ ấm ức của Châu Châu và cặp mắt nhìn trừng trừng của Chu Lạc, quay nhìn hai người với ánh mắt hoài nghi.
“Thủ tướng”, Chu Lạc thấy vậy vội vã giơ tay phải lên, “Tôi xin thề, tôi tuyệt đối không bắt nạt con gái của ngài, là do cô bé bắt nạt tôi đấy”.
Châu Châu lại càng cuống quýt, “Con không bắt nạt chị Tiểu Chu, con chỉ nói là muốn chị ấy làm…”.
“Làm gia sư!” Chu Lạc lớn tiếng át lời cô bé, nhìn điệu bộ ngạc nhiên tới ngây người của hai cha con, chỉ cảm thấy cứng hết cả cổ, lại bổ sung thêm: “Dạo này tôi cũng tương đối rảnh, nếu Châu Châu muốn học vẽ, chúng tôi có thể trao đổi giao lưu với nhau”.
“Thật hả? Thế thì tốt quá!” Hai cha con họ thật ăn ý, lại có thể cùng đồng thanh thốt lên như vậy.
Chu Lạc chợt có cảm giác mình giống như đang bị lừa đưa vào tròng vậy.
Tuy nhiên, từ trước tới giờ Chu Lạc luôn là một người rất biết giữ lời, dù hôm nay cảm giác như thể mình bị lừa thì sau này cũng không muốn phá bỏ nguyên tắc sống đó. Đã nhận lời với người ta, đương nh