Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.

Đại Đổng chủ động hỏi Diệp Minh Lỗi: “Câu hỏi lúc trước tôi đã có câu trả lời khác, có lẽ để anh thấy yên tâm hơn. Giữa Chu Lạc và lương tâm đạo nghĩa, tôi không thể đưa ra lựa chọn, nếu Chu Lạc giết người phóng hỏa, tôi không biết là có thể bao dung cho cô ấy một cách vô điều kiện hay không. Nhưng tôi có thể chọn giữa lợi ích của tôi và lợi ích của cô ấy, hạnh phúc và niềm vui của cô ấy luôn được đặt lên hàng đầu”. Dừng một lát cậu nói tiếp: “Tới lúc đó chào mừng anh tới dự đám cưới của chúng tôi, tôi sẽ gửi anh thiệp mời. Còn nữa nếu anh muốn làm phù rể, tôi cũng sẽ không ý kiến gì”.
Mặt Diệp Minh Lỗi lại tối sầm. Anh đá chân vào tường không chút phong độ. Anh yên tâm? Anh yên tâm điều gì chứ?! Chu Lạc lại không phải là người phụ nữ của anh, cũng không phải là em gái của anh, tại sao anh phải yên tâm khi cô ấy lấy người khác! Câu nói “Hạnh phúc và niềm vui của cô ấy luôn được đặt lên hàng đầu” có ý nghĩa gì đây? Rõ ràng là chỉ trích anh không nên bám riết lấy cô ấy, để Chu Lạc vui vẻ đi lấy chồng. Còn nữa, làm phù rể à, tại sao anh phải làm phù rể! Con người anh tuấn tú, lịch thiệp như vậy, chú rể nào dám mời anh làm phù rể…
Kế hoạch luôn luôn không theo kịp sự thay đổi, việc đầu tiên Chu Lạc làm khi về Bắc Kinh chính là vào bệnh viện, nhưng lại không phải đi đón bác gái ra viện, mà là đến viện nhi thăm Châu Châu.
Vội vàng đi tới trước cửa phòng bệnh, Chu Lạc đang định gõ cửa thì cánh cửa được mở ra từ bên trong. Người mở cửa là một phụ nữ tầm khoảng ba mươi, khuôn mặt xinh đẹp, khí chất xuất chúng, hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Chu Lạc, tiếp đó liền khách sáo hỏi: “Xin hỏi, chị tìm ai?”.
“Châu Châu, tôi muốn nói là Lịch Châu, em ấy ở phòng này phải không?” Cô nhìn lại số trên cửa, đúng là không sai, hơn nữa loại phòng bệnh VIP này tương đối phù hợp với thân phận và địa vị của thiên kim tiểu thư nhà ngài Lịch. Hai mươi tư giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể tới thăm, thuận tiện cho ngài Lịch công việc vô cùng bận rộn có thể tới thăm con gái bất cứ lúc nào. Chu Lạc trong lòng thầm cười nhạt, con gái ốm nằm viện đã ba ngày mà vẫn chưa thấy bóng dáng bố, còn đang bận với các cuộc họp, xem ra tất cả các chính khách đều giống nhau. Lịch Chủy bình thường có vẻ rất thương con gái, nhưng khi phải lựa chọn giữa con gái và sự nghiệp, thì sự lựa chọn cũng giống như những người khác.
“Cô là?” Người phụ nữ đối diện đầy vẻ hồ nghi, ánh mắt dò xét Chu Lạc.
“Tôi tên là Chu Lạc, là bạn của Châu Châu.” Nhận thấy rõ ràng sự đề phòng của đối phương, Chu Lạc cũng phần nào đoán được thân phận của người phụ nữ này.
Quả nhiên, sau khi nghe xong, người phụ nữ này lập tức tươi cười và nói: “Thì ra cô chính là chị Chu Lạc mà Châu Châu đã nhắc tới, tôi họ Lý, hiện tại đang giúp đỡ anh Lịch chăm sóc Châu Châu. Mời cô vào, con bé Châu Châu rất hay nhắc đến cô, nó vừa mới ngủ, tôi vào phòng xem thế nào”.
Phòng bệnh là cả một căn hộ, có đầy đủ tất cả các vật dụng gia đình, phong cách trang trí màu hồng phấn mà các cô bé rất thích. Nếu không phải là trong không khí sặc mùi thuốc tẩy thì người ta sẽ nghĩ đây chính là căn phòng dành cho trẻ con của nhà nào đó được bố mẹ tốn công chuẩn bị.
Mời Chu Lạc ngồi ở sô pha trong phòng khách, cô Lý đang chuẩn bị trà nước tiếp đón, một giọng nói hơi khàn khàn vang lên “Chị Chu ơi”, cùng lúc đó cánh cửa phòng trong được mở ra. Châu Châu trên người mặc đồ ngủ, đi chân đất, mặt đỏ bất thường, ánh mắt sáng long lanh nhìn Chu Lạc, không che giấu được niềm vui và sự cảm động.
Không ngờ Châu Châu chạy tới, cô Lý kêu lên một tiếng, lao như mũi tên chạy lại bế Châu Châu, “Bà cô tổ của tôi ơi, sao lại tự mình xuống giường thế này, còn không đi giày nữa, cháu mau trở về giường nằm đi”.
“Không cần, cháu muốn nói chuyện với chị Chu.” Âm thanh của Châu Châu không lớn, nhưng giọng điệu lại rất kiên quyết, “Cô giáo Lý, không phải là cô muốn gọi điện cho bố sao? Cô nói cho bố biết chị Chu tới thăm cháu đi, nếu bố rảnh rỗi thì mau tới đây”.
Thấy Châu Châu hình như không có vấn đề gì nghiêm trọng, Chu Lạc thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn tấm thảm lông cừu rất dày trên nền, lại thấy cô Lý lo lắng vội vàng tìm tất tìm giày cho Châu Châu. Sau khi nghe xong lời Châu Châu nói, sắc mặt cô ta hiện lên vẻ bối rối và giận dữ, Chu Lạc cảm thấy có chút buồn cười, bỗng liên tưởng tới vị ma sơ nghiêm khắc trong tiểu thuyết cổ xưa. Với thân phận địa vị của ngài Lịch, nếu ở thời xưa thì cũng được coi là quan nhị phẩm, Châu Châu cũng là thiên kim tiểu thư, còn nhỏ nhưng rất ranh ma, có thêm một người mẹ kế, có thể bùng nổ cuộc chiến trong gia đình bất cứ lúc nào. Nhưng vấn đề là ma sơ lại có thể chuyển thành mẹ kế sao?
“Chị Chu à, chị nói lời chẳng giữ lời gì cả! Chị đã hứa sẽ dạy em vẽ mà!” Ý nghĩ gian tà của Chu Lạc bị Châu Châu làm gián đoạn, nhìn thấy gương mặt đầy vẻ tủi thân và nước mắt lưng tròng của cô bé, bất giác cô thấy lo sợ và ân hận.
Chu Lạc dỗ dành mãi, cuối cùng Châu Châu cũng đồng ý quay lại giường nằm. Chu Lạc liền kéo ghế ngồi gần đầu giường, nói chuyện với cô bé.
Ngồi gần, Chu


Polly po-cket