Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.
món quà là một bức tranh màu nước nguệch ngoạc, một bé gái lên vỗ tay hát bài hát chúc thọ, nhìn điệu bộ cân nhắc từng câu chữ của cô bé, rõ ràng là đã được bố mẹ dạy từ rất lâu rồi. Chủ nhân của buổi tiệc cười đến nỗi không ngậm miệng lại được, giang hai tay mỗi tay ôm một đứa bé, đúng là một bức tranh ông cháu đoàn viên vui vẻ thanh bình.
Địa điểm tổ chức buổi tiệc là một khu nhà xây theo kiểu tứ hợp viện, khi mới đến, Chu Lạc liền chú ý thấy cổng lớn của sân vẫn là một gian nhà độc lập, chiều sâu phía trước và phía sau bằng nhau, từ khung cửa chính trở lên, từ mái ngói trở xuống, bỗng nhiên lại có chim tước và tam phúc vân[2'>, cúi đầu xuống nhìn bức bình phong trước cửa nhà, quả nhiên là một màu trắng tinh, không có bất kỳ họa tiết hoa văn chạm khắc nào.
[2'> Tam phúc vân: Hoa văn hình mây chạm trổ.
Sân của tứ hợp viện rộng rãi thanh tịnh, trong sân trồng cây hoa hải đường, có hòn non bộ và hồ nước nhân tạo. Chu Lạc biết rằng căn nhà này chắc chắn là một di tích cổ, là phú viện của quan lại trước đây, chủ nhân hiện nay mặc dù đã sửa đổi nhiều, thậm chí là trùng tu xây dựng lại, nhưng khí khái của một “gia phủ quan lại” vẫn được lưu giữ, hoặc là vẫn cố ý lưu giữ.
Bước vào trong nhà, Chu Lạc lưu ý quan sát, càng phát hiện ra chủ nhân của căn nhà không giống những người bình thường. Toàn bộ căn nhà đều mộc mạc cổ xưa, dường như không có bất kỳ nhân tố thoải mái và xa hoa nào của cuộc sống hiện đại thâm nhập vào đó, có chăng cũng chỉ là phong cách và diện mạo thanh cao của sự hoài niệm sâu sắc người cũ chuyện xưa mà thôi.
Chu Lạc nghĩ một lát, khe khẽ nghiêng đầu lại gần Diệp Minh Lỗi nói: “Món quà mà anh chuẩn bị, yếu tố đắt giá có thừa nhưng tài nghệ khéo léo lại không đủ, chi bằng giả bộ ngây ngô, hãy mang tặng tệp giấy cũ đó đi”.
Diệp Minh Lỗi cảm thấy có chút khó hiểu, “Cô muốn nói đến tệp giấy trắng đó ư?”. Ông cụ vẫn còn đang khỏe mạnh thế kia, tặng một tệp giấy trắng thì có ý nghĩa gì? Anh phải xác định xem cô gái này liệu có đang muốn chỉnh đốn anh không.
Chu Lạc cảm thấy mình đang trong hình hài của một thục nữ, không thích hợp để làm các động tác như lườm nguýt, đành phải kiên nhẫn giải thích cho anh: “Anh đã từng nói ông cụ thích sưu tầm thư họa, nhưng căn cứ vào tình hình hiện tại, nếu đem tặng các tác phẩm của các danh họa sẽ chứng tỏ mình quá cố ý. Hơn nữa, họ là nhà quan lại, cho dù thật hay giả thì tiếng thanh liêm vẫn cần phải có, thứ đắt tiền quá sẽ không thích hợp. Tệp giấy đó của anh lại không phải là giấy bình thường, đó là giấy bản trắng của hàng mấy trăm năm về trước, dùng để khôi phục lại sách cổ và tranh chữ của các danh họa nổi tiếng thì không còn gì tốt bằng. Ông cụ là người trong nghề, chắc chắn có nhu cầu về chuyện này. Thật lòng mà nói, tệp giấy đó quả cũng rất đắt giá, hơn nữa lại khó kiếm, nhưng không phải là người trong nghề không hiểu, anh làm như vậy thực ra là có được sự khéo léo…”.
Diệp Minh Lỗi không đợi cô nói hết câu đã đưa ra quyết định, “Thôi được, tôi tin cô, nếu hỏng chuyện thì cô chịu trách nhiệm là được rồi”.
Chu Lạc lập tức bị nghẹn lại bởi câu nói còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, tên gian thương này! Cô là thánh mẫu, là người tốt mới chân thành giúp đỡ anh ta!
Quả nhiên, khi Diệp Minh Lỗi đưa tệp giấy đến trước mặt chủ nhân của buổi tiệc, đôi mắt ông cụ sáng bừng lên, cẩn thận mở sợi dây buộc ra, thấy tệp giấy trắng ngần như ngọc, không có lẫn một chút tạp chất, lại không hề lóa mắt như những tờ giấy mới, rõ ràng là có chút cũ kỹ, khi chạm phải thì mềm mại như bông nhưng lại vô cùng dày dặn săn chắc. Ông cụ không kiềm chế được, cứ vuốt ve tệp giấy hết lần này tới lần khác, lại nhìn ngắm thật kỹ hoa văn chìm trên mỗi tờ giấy, rất lâu sau mới nói: “Quá quý giá, quá quý giá, cái anh chàng họ Diệp này, cháu tốn kém quá rồi!”. Nói vậy nhưng ánh mắt lại không hề rời tệp giấy đó.
Diệp Minh Lỗi cười nói: “Cậu ơi, cậu còn khách khí với cháu làm gì, cháu là người thế nào mà cậu còn không biết hay sao. Món đồ này là do dạo trước chuyển dỡ nhà cũ, tìm thấy nó trong đống phế liệu, nghe nói đây là vật lâu năm nên mới giữ lại. Hôm nay đưa đến đây để cậu giám định, đã không phải là giấy loại, vậy cậu hãy giữ đi, để ở chỗ cháu làm giấy ghi nhớ còn bị chê rằng quá to, còn phải mất công cắt nhỏ”.
Chu Lạc nghe xong có chút phẫn nộ, bao nhiêu văn nhân mặc khách cầu còn chẳng được thứ giấy cổ hảo hạng đó, vậy mà nó lại bị tên phàm tục này chà đạp như vậy, thật khiến người ta tức chết đi được.
Ông cụ rõ ràng là cũng thấy như vậy, khi nghe anh nói tới từ “cắt”, các thớ thịt trên mặt có chút co giật, lại nói khách sáo vài câu rồi tươi cười nhận lấy. Yêu nhau yêu cả đường đi lối về, khi quay lại nhìn Diệp Minh Lỗi, thái độ của ông cụ thân thiện hơn rất nhiều, lại chú ý tới Chu Lạc ở bên cạnh, tươi cười gật đầu, “Không tồi, không tồi”.
Chu Lạc biết ông cụ hiểu nhầm rồi, thầm nghĩ, hai gia đình nhà họ là họ hàng, sau này nhất định còn qua lại với nhau, nếu hiểu nhầm như vậy sẽ không tốt, đang trong lúc tìm cách để giải thích, bỗng nhiên đám đông