Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1780 lượt.
nh của Minh Minh hơn”.
Minh Minh chắc chắn là cậu bé kia rồi. Thấy cô bé không tự tin, Chu Lạc lập tức động viên, “Sao lại thế được, tranh của Minh Minh vẽ không đẹp bằng ông ngoại em vẽ, nhưng giọng hát của em chắc chắn là hay hơn giọng của ông ngoại rồi”. Một ông cụ đã tám mươi tuổi, còn có thể hát được nữa hay không là điều chưa thể biết.
Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một lát, phát hiện ra đúng như vậy, lập tức vui vẻ hẳn lên, để lộ nụ cười cực kỳ giống bố của mình nhưng chân thành hơn rất nhiều.
“Chị ơi, chị thích hát hay thích vẽ tranh?” Cô bé này chắc chắn là rất hiếu động.
Về tiếng gọi “chị ơi” đó, Chu Lạc hơi choáng váng một chút, thầm nghĩ cô bé này được dạy dỗ thật tốt, lập tức dùng một giọng điệu vui vẻ như vậy trả lời cô bé: “Hát thì chị cũng thích, nhưng cổ họng không tốt, hát không được hay bằng em, vì vậy chị quyết định thích vẽ tranh hơn”. Dù trước mặt chỉ là một cô bé, Chu Lạc cũng không muốn nói dối, nhưng cùng là một sự thật, nếu thay đổi góc độ nói thì không còn giống nhau nữa.
Quả nhiên, cô bé không hề cảm thấy mất vui, ngược lại còn hào hứng hỏi tiếp: “Vậy chị và Minh Minh ai vẽ đẹp hơn?”. Xem ra, Minh Minh là đối tượng luôn được đem ra để so sánh với cô bé, bản thân không so sánh được với cậu ấy, tìm được một người giỏi hơn đối thủ, cũng là một điều đáng để nó vui mừng rồi.
Chu Lạc còn chưa nghĩ ra phải trả lời cô bé như thế nào, cô bé bỗng đưa mắt liếc một cái, nói với cô một câu “Lát nữa gặp lại” rồi chạy đi mất. Chu Lạc không còn người để nói chuyện, liền một mình về chỗ ngồi ăn uống. Không ngờ cô bé đó rất nhanh chóng đã quay lại, còn dẫn theo một người phụ nữ dường như là bảo mẫu, trên tay là các loại bút, mực, màu nước, rảo bước về phía cô.
Chu Lạc có chút kinh ngạc, cô bé này, quả là chăm chỉ quá.
“Chị ơi, chị vẽ cho em một bức tranh được không? Để Minh Minh đỡ suốt ngày huênh hoang trước mặt em, chị chắc chắn sẽ vẽ đẹp hơn anh ấy.”
Chu Lạc có chút dở khóc dở cười. Dù cô có vé đẹp hơn một cậu bé học sinh tiểu học, cũng không có gì đáng để khoe khoang chứ? Nhưng nhìn ánh mắt đầy vẻ kỳ vọng của cô bé, câu từ chối lại không thể thốt ra khỏi miệng được.
Trong lúc cô đang suy nghĩ, cô bé đã sai bảo mẫu dọn dẹp một chỗ để vẽ, Chu Lạc đang trong thế cưỡi trên lưng hổ, đành phải cầm lấy giấy bút. Cô giỏi về lĩnh vực vẽ người và tranh phong cảnh, nhưng thời gian trong buổi tối hôm nay lại không đủ, nếu vẽ trừu tượng quá, theo trường phái tranh phác họa thủy mặc chẳng hạn, thì các bé gái chưa chắc đã lĩnh hội được.
Nhìn vẻ sốt ruột của cô bé, Chu Lạc hơi trầm tư một chút rồi bắt đầu vẽ, dựa vào kiến thức và kỹ năng cơ bản đã vững chắc cùng trí nhớ siêu phàm, phác họa lại cảnh ông cụ ngồi bế hai đứa cháu nhỏ, dùng lối thư pháp vẽ phác họa lưu lại trên giấy.
Nhân vật trong tranh vẽ của Trung Quốc đương nhiên không thể lột tả hết mọi thứ giống như tranh sơn dầu của phương Tây. Nhưng dưới nét vẽ của Chu Lạc, từ hình dáng tới thần thái của ba ông cháu đều rất giống, cô bé lập tức vỗ tay khen ngợi: “Em biết rồi, chị vẽ ông ngoại, Minh Minh và em”. Tiếp đó lại liếc nhìn Chu Lạc một cái, “Ừm, vẽ giống hơn Minh Minh nhiều”. Câu sau có ý an ủi dành cho Chu Lạc.
Chu Lạc hiểu được ẩn ý của cô bé, cô bé này mặc dù hơi thất vọng vì cô không thể vẽ được giống hơn nữa, nhưng không nói thẳng, đồng thời cũng không tùy tiện, biết giữ thể diện cho người khác đã là một cô bé ngoan hiếm gặp rồi. Có thể thấy sự giáo dục của phụ huynh rất thành công.
Chu Lạc đương nhiên cũng không thể giải thích với cô bé rằng tranh quốc họa là như vậy, chắc chắn không thể giống như ảnh chụp được. Có thể tiêu tốn thời gian nhàm chán, có được niềm vui của cô bé đã coi là đáng lắm rồi.
“Chị ơi, còn chữ nữa, chị còn chưa viết chữ mà.” Cô bé nói cứ như là làm thật vậy.
Chu Lạc mỉm cười, hỏi cô bé: “Em còn chưa nói cho chị biết tên em là gì đấy?”.
“Châu Châu, em tên là Châu Châu.”
Chu Lạc cười mếu, xem ra quả đúng là có duyên với nhau rồi[3'>, lập tức hạ bút: Tặng Châu Châu do người bạn Tiểu Chu đề tặng. Xong rồi còn lôi từ trong túi ra chiếc ấn mà cô luôn mang theo bên mình, đóng dấu in tên của mình ở trên đó - một đại tác phẩm đã được hoàn thành.
[3'> Trong tiếng Trung Quốc, từ Châu và Chu có cách đọc giống nhau.
“Châu Châu, con lại làm phiền người khác rồi ư?” Trong giọng nói dịu dàng có thêm ý nghiêm khắc khiến hai chị em đang chơi vui vẻ bỗng giật nảy người. Đặc biệt là Châu Châu, cô bé lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía người bố không biết đã đến từ lúc nào, giải thích: “Con đâu có làm phiền, chỉ là muốn nhờ chị vẽ cho con một bức tranh thôi”.
Chu Lạc có chút bối rối, cũng nói giúp thêm: “Châu Châu rất ngoan, chúng tôi chỉ đang chơi với nhau thôi”.
Ngài Lịch nhìn thấy bức tranh trên tay con gái, nét mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, hỏi: “Xin mạo muội hỏi một chút, cô Chu theo học thầy cô nào vậy?”. Chính cái gọi là người trong nghề ra tay, liền biết có hay không có, bức tranh này của Chu Lạc mặc dù xem ra có