Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.
nếu cô thích, lát nữa tôi sẽ giới thiệu chủ quán với cô.” Diệp Minh Lỗi thấy cô ăn vô cùng vui vẻ, không kiềm chế được, buông đũa xuống, nói vẻ nịnh bợ.
Chu Lạc nghĩ một lát, lắc đầu, “Thôi khỏi, tránh phiền hà”. Với mức độ bận rộn của cô, các quán ăn có thể đưa đồ tới tận nơi xem ra vẫn thực dụng hơn một chút.
Ăn uống no say rồi, Chu Lạc lấy lại được tâm trạng phấn khởi. Thu hoạch của buổi tối hôm nay ít nhất cũng có Châu Châu, cô bé đáng yêu đó. Hy vọng rằng tất cả những điều hôm nay cô làm có thể giúp được nó, tránh để cô bé luôn rơi vào hoàn cảnh bị đưa ra so sánh hay công kích.
“Lát nữa không cần phiền anh đưa về, tôi tự về được.” Lại ăn của anh một bữa, tính thêm bữa ăn lần trước có thêm cả Đại Đổng nữa, cứ coi đó là thù lao anh trả đi, thế là hòa rồi.
Diệp Minh Lỗi vừa định mở miệng, lại bị một đoạn nhạc chen ngang, Chu Lạc xin lỗi một tiếng rồi mở điện thoại di động ra nghe máy.
“Đại Đổng!” Đôi mắt Chu Lạc cười thành hình trăng non, cú điện thoại đã đợi suốt hai ngày cuối cùng cũng đợi được rồi, nhưng lại không biết nên nói gì.
Ở đầu dây bên kia, Đại Đổng cũng bị giật mình vì giọng nói đầy hưng phấn của cô, cười nói: “Hai ngày hôm nay bận quá, không kịp gọi điện cho em. Đã biết người tặng hoa là ai chưa?”.
Bởi vì có Diệp Minh Lỗi ở trước mặt, Chu Lạc không dám nói nhiều, vốn hy vọng anh sẽ biết điều đứng lên mượn cớ đi vệ sinh gì đó để tránh, không ngờ người này lại chẳng có chút tự giác nào, cứ ngồi lù lù ngay tại đó, mỗi câu nói của Chu Lạc đều không thoát được lỗ tai của anh.
Mà lúc này, nếu cô đi ra chỗ khác lại lộ ra rằng mình đã quá để ý, Chu Lạc đành phải nói ngắn gọn, nói rằng đó là do một đồng nghiệp trêu đùa. Đại Đổng lập tức hiểu ra bên cạnh cô còn có người ngoài, cũng không hỏi nhiều nữa, nói qua loa vài câu rồi cúp máy.
Tắt điện thoại xong, Chu Lạc có chút rầu rĩ, cảm giác vẫn chưa đã. Ngẩng đầu lên nhìn điệu bộ hoàn toàn thản nhiên của Diệp Minh Lỗi, không kìm nén được lại cảm thấy buồn bực. Hừ, phải về nhà ngay để gọi điện lại, mặc kệ anh lúng túng hay không lúng túng chứ!
Diệp Minh Lỗi thấy Chu Lạc vừa nghe xong điện thoại đã vội vội vàng vàng tháo vòng cổ và hoa tai ra, nheo mắt lại nói, “Cô làm gì vậy?”.
“Vỏ ngoài của anh thì trả lại cho anh chứ, những thứ đắt tiền như thế này, tôi không dám đeo nó đi khắp nơi.” Bị cướp giật là chuyện nhỏ, vì nó mà đe dọa tới tính mạng của cô thì không thể được rồi.
“Để tôi đưa cô về.” Diệp Minh Lỗi nói xong bèn đứng dậy, thấy Chu Lạc vẫn đưa vòng cổ và hoa tai đã tháo xuống cho mình, anh dừng lại một lát, nói, “Muốn trả thì trả cùng một lúc, lẽ nào cô muốn cởi bỏ quần áo ngay tại đây?”.
Ai động lòng, người đó đi đời
Thế nào gọi là nhà tư bản, thế nào gọi là nhà tư bản bỉ ổi không biết xấu hổ, thế nào gọi là nhà tư bản hạ lưu bỉ ổi không biết xấu hổ, trong buổi tối hôm nay, Chu Lạc cuối cùng đã nhận thức được!
“Diệp Minh Lỗi, anh đừng có quá đáng quá!” Thỏ khi cùng đường cũng biết cắn người, trong đôi mắt to tròn của Chu Lạc đều là lửa, ngọn lửa tức giận cháy bùng. Công nhận rằng người đàn ông này thật tàn nhẫn, rất ít người có thể dồn cô tới mức nổi giận mất hết lý trí!
Không ngờ, suốt cả buổi tối, Diệp Minh Lỗi trong tâm trạng không tốt, nhưng vì cơn giận của cô mà trấn tĩnh trở lại, khôi phục lại vẻ hào phóng và tinh anh thường ngày, trên khuôn mặt điển trai xuất hiện nụ cười, “Vậy thì hãy giữ lại đi, tôi cũng không nghèo đến mức phải đi bán đồ cũ”.
Mấy món ngọc ngà châu báu hàng hiệu đã bị tên ngốc họ Diệp này gọi là đồ cũ, đang trong cơn tức giận, Chu Lạc cũng không khách khí với anh nữa. Cô mỉm cười, chỉ có điều xem ra lại giống như cười gằn, “Ngày mai tôi sẽ quyên góp cho tổ chức bán đấu giá từ thiện, tích lũy âm đức thay cho ông chủ Diệp. Không cần phải cảm ơn tôi quá đâu!”.
“Xin lỗi, tôi gọi nhầm rồi.” Chu Lạc quyết định thật nhanh.
“Cô tìm Đại Đổng phải không?” Người ta lại còn rất có trách nhiệm, Chu Lạc sững sờ, lúng túng không biết phải nói thế nào.
“Ừm, đúng, đây là điện thoại của Đại Đổng đúng không?” Phải khó khăn lắm Chu Lạc mới có thể thốt lên mấy chứ đó, bình tĩnh, cô nhất định phải bình tĩnh, đây không phải là phim truyền hình, không thể ướt át ủy mị như vậy!
“Anh ấy đang trong nhà tắm, cô là ai, lát nữa anh ấy gọi lại cho cô có được không?” Trong miệng của đối phương đang nhồm nhoàm, dường như đang ngậm hay ăn một thứ gì đó.
“Lan Tử, em ăn xong mỳ chưa? Ăn xong rồi thì ngâm bát vào trong bồn rửa nhé.” Đó là giọng của Đại Đổng, Chu Lạc tuyệt đối không thể nghe nhầm, cũng chứng minh rõ cô gái đó quả nhiên đang ăn, còn nhớ Đại Đổng nói cậu thích ăn mỳ, cũng nấu món mỳ là ngon nhất...
“Anh ấy ra rồi, cô đợi mọt chút, tôi đưa điện thoại cho anh ấy nhé.” Cô gái tên là Lan Tử đó dường như lại ăn thêm một miếng mỳ to, tiếng nói ra cũng không được rõ ràng lắm.
“Muộn quá rồi, tôi cũng không có chuyện gì, tạm biệt.” Chu Lạc lập tức cúp máy.
Hóa ra, ướt át ủy mị không phải là phim truyền hìn