Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343104
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3104 lượt.
đều rất buồn. Nhưng cô là người phụ nữ luôn biết suy xét toàn thể. . . . . .”
“Nguyên soái mà buồn ư?” Hứa Mộ Triều cười khẽ, “Đúng là nhìn không ra đó.”
Thật ra thì tâm trạng thật sự của Hứa Mộ Triều, cũng không phải là khó xử, mà là tức giận trong lòng.
Cái chết của A Lệ đã được chứng thực khiến cô buồn thương suốt mấy ngày nay. Mà “A Lệ” sống sờ sờ mấy hôm nay lại là Cố Nguyên soái, thiếu niên dịu dàng nhu nhược, cần cô bảo vệ, lại nhanh chóng biến thành người thống trị hùng mạnh lạnh lùng nhất Đại lục, càng khiến tâm trạng cô phức tạp thêm.
Nghĩ đến việc những hành động không hề đề phòng mình từng làm trước mặt “A Lệ”, cô luôn có cảm giác không thể chấp nhận. Cứ như thân thể của mình bị người ta không chút kiêng kỵ nhìn trộm, mà người nhìn trộm này, còn là chủ nhân mà mình vốn hết sức đề phòng?
Cô thậm chí còn suýt chết vì cứu anh ta! Buồn cười nhất chính là đối thủ khiến cô sức cùng lực kiệt lại bị anh ta giải quyết sạch sẽ chỉ trong một loáng. Khả năng chiến đấu của anh ta cao cường đến mức khiến cho cô cảm thấy rùng mình ớn lạnh.
Mà anh ta thật sự lạnh lùng như người ta nói ư? Khi anh ta nhắc tới cái chết của A Lệ sao lại hời hợt như vậy, đó là em trai ruột của anh ta mà! Tại sao anh ta có thể bình tĩnh đến vậy? Hơn nữa anh ta quyền thế ngất trời, vì sao nhiều năm như vậy mà vẫn không tìm thấy A Lệ? Cô không thể hiểu nổi.
Cho nên mặc dù biết rõ mình không nên nói những lời đắc tội với Cố Nguyên soái, thậm chí còn phải ra sức làm cho Cố Triệt vui vẻ. Nhưng ở trước mặt Quan Duy Lăng cũng quan tâm A Lệ như mình, Hứa Mộ Triều vẫn không nhịn thốt ra những lời oán trách.
“Ai nói Nguyên soái không buồn vì cái chết của A Lệ?” Quan Duy Lăng nhíu chặt hàng mày rậm, cất giọng nặng nề, “Lúc nhận được tin A Lệ đã chết, suốt ba ngày Nguyên soái không ra khỏi phòng. Từ đó về sau, trước mặt ngài chúng tôi cũng không dám nhắc đến A Lệ nữa.”
Hứa Mộ Triều ngẩn ra —— Cố Triệt sẽ có phản ứng như vậy sao? Như vậy những ngày này, mình ở trước mặt anh ta “A Lệ” này “A Lệ” nọ, tâm trạng của anh ta sẽ thế nào đây?
Quan Duy Lăng nói: “Nguyên soái chưa từng chùn bước vì bất cứ chuyện gì, đó là lần duy nhất.”
“Từ nhỏ, Nguyên soái đã hết sức quan tâm tới A Lệ. Nếu không tại sao A Lệ lại ngưỡng mộ anh trai đến thế.” Có lẽ vì hơi xúc động nên Quan Duy Lăng không thể kiền chế lời nói, “A Lệ mất tích đúng vào thời điểm chiến sự giữa loài người và Zombie đang căng thẳng nhất. Nguyên soái chỉ có thể bí mật sai người đi tìm kiếm. . . . . . Lúc ấy, ngài vẫn chưa tròn hai mươi tuổi. Mỗi ngày chúng tôi đều nhìn ngài vất vả vì chiến sự, buổi tối còn phải truy tìm tung tích của A Lệ, khoảng thời gian đó Nguyên soái gần như không ngủ. . . . . . Ngài thậm chí đã từng một mình lẻn vào lãnh địa Zombie nhưng vẫn không thu hoạch được gì. . . . . .”
Một mình lẻn vào lãnh địa Zombie?
Hứa Mộ Triều hơi chấn động —— Cô không khỏi nhớ tới vài ngày trước, cảnh tượng Cố Triệt tay không xé nát hơn mười người máy như Tu La đó. Rất khó tưởng tượng, người như vậy vào một đêm trăng vắng sao thưa** lại lẻn vào doanh trại quân địch nguy cơ bốn phía, chỉ để tìm kiếm đứa em trai yếu đuối của mình?
(**Nguyên văn là Nguyệt hắc phong cao chỉ thời điểm trăng vắng sao thưa, gió thổi mạnh thích hợp làm chuyện mờ ám. Không sợ bị trăng làm lộ bóng hay để lại dấu vết.)
Quan Duy Lăng không hề chú ý tới sự thay đổi tâm trạng của Hứa Mộ Triều, ánh mắt của anh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, mang theo sự sùng kính chân thành nhất của quân nhân: “Mộ Triều, Nguyên soái chỉ không khéo biểu đạt thôi. Thân là thành viên của nhà họ Cố, ngài ấy đã dốc hết sức lực vào việc quân, việc nước rồi.”
Bóng đêm ngày càng sâu thẳm, Quan Duy Lăng rời đi đã lâu. Nhưng lời anh ta nói, lại làm cho Mộ Triều ngẩn ngơ thật lâu.
Cố Triệt hà khắc, Cố Triệt sâu xa khó lường; Cố Triệt xa lạ, Cố Triệt không muốn người khác biết đến.
Nhưng mặc kệ tâm tư tính tình của anh ta khó nắm bắt tới cỡ nào, anh ta vẫn là quân còn cô vẫn là thần, anh ta mạnh còn cô thì yếu, đó là sự thật không thể chối bỏ. Vậy mà hôm nay, chỉ mình anh ta có thể ngăn cản gót giày của đám người máy càn quét Đại lục.
Một lần nữa đi tới trước thư phòng Cố Triệt, người hầu vội vã chạy tới nhỏ giọng thông báo vào trong phòng, người ở bên trong vẫn yên lặng. Người hầu gật đầu với cô ý bảo cho phép tiến vào. Nhưng mà đối với Hứa Mộ Triều, cảm giác lần này không giống những lần mừng rỡ nhẹ nhõm lúc trước, chung quy vẫn có vẻ câu nệ hơn.
Cánh cửa hợp kim sơn màu nâu xám từ từ mở ra, thấp thoáng ngoài tấm rèm cửa dầy cộp nặng nề là bóng đêm lành lạnh. Ánh đèn êm dịu trước bàn làm việc phác họa những đường nét trên dáng người thẳng tắp của anh, sáng sủa yên tĩnh như ánh trăng ngoài cửa sổ.
Trong khoảng khắc này, hô hấp của Hứa Mộ Triều chậm lại nửa nhịp.
Đây là lần đầu tiên, cô nghiêm túc quan sát Cố Nguyên soái với thân phận của chính anh ta.
Có lẽ anh vừa mới trở về không lâu, đôi bao tay màu trắng quẳng bên bàn làm việc, áo khoác quân phục màu xanh dương vẫn