Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3111 lượt.

n tay quen thuộc dò đường, đôi môi không ngừng cắn mút tấm lưng bóng loáng của cô.
Chỉ là va chạm lúc này, so với mỗi lần trước đó, lại càng thêm kịch liệt.
Mãi cho đến khi cô thở hổn hển, mềm nhũn tựa trong ngực anh, vua Zombie mới đưa tay nâng khuôn mặt trong sáng của cô lên.
“Chúng ta đi giết Cố Triệt. Sau đó mãi mãi ở bên nhau nhé.”
“Được, vua Zombie.”
Chiến tranh ngoài tiền tuyến vô cùng đáng lo ngại và kịch liệt, căn cứ chỉ huy trong đêm đông lại càng yên lặng đến cô tịch.
Sau khi ngủ một chút vào buổi chiều, Cố Triệt trở lại trước bản đồ tác chiến, căn cứ vào báo cáo ở tiền tuyến, anh một mình cân nhắc sách lượt hành quân kế tiếp. Tiểu Bạch tự do tự tại vui vẻ chạy tới chạy lui bên chân anh, tựa hồ đã quen dần với tính cách lạnh lùng của chủ nhân.
Mà khi cánh cửa yên lặng bị mở ra, có tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng vào, thân hình của Cố Nguyên soái cũng khựng lại một chút.
“Ngài lại làm việc đến tận giờ?” Giọng nói trong trở nhu hòa vang lên sau lưng, “Tôi bưng bữa ăn khuya người hầu chuẩn bị cho ngài tới.”
Anh quay đầu lại, nhìn cô gái với mái tóc dài buông xõa trên đầu vai. Mà khuôn mặt trắng trong như ngọc dường như hơi khác với lúc trước. Nó mờ ảo như phủ kín một tầng ánh sáng vô hình, thản nhiên mà nhu hòa. Khiến tâm thần người ta rung động.
Anh đi qua, ngồi xuống trước bàn. Tiểu Bạch lúc trước mỗi lần thấy cô là vui mừng chạy ra, hôm nay dường như mệt mỏi, không biết từ khi nào đã chui vào dưới sô pha, không thấy tung tích.
Cô rũ mắt, nhu thuận để mấy món ăn nhẹ vừa tinh xảo vừa nhiều màu sắc lên trên bàn. Khi cô xoay người để cháo dinh dưỡng nóng hầm hập trước mặt anh, anh nhìn thấy ngón tay nhỏ nhắn trắng như tuyết của cô trên chiếc bát sứ men xanh. Mà mái tóc đen dài mềm mại cũng phất qua đầu vai anh.
Cô không biết, thế giới của Nguyên soái đã tạm dừng một giây trong khoảnh khắc đó.
Anh yên lặng nâng tay, đợi cô buông cái bát ra, nhẹ nhàng cầm lấy ngón tay mềm mại, xinh đẹp như đang trêu người trong bóng đêm kia.
Anh ngước cặp mắt trong suốt thâm trầm, nhìn cô gần trong gang tấc. Trong mắt thồng lĩnh loài người, lần đầu tiên lộ ra thần sắc kiên định đối với một cô gái.
Đúng vậy, anh sẽ không dùng lời nói để bày tỏ, cũng không ngả ngớn trêu đùa. Động tác như vậy, đối với Nguyên soái – người đã trải qua ngàn vạn lần sống chết, đã là vượt quá giới hạn. Cùng với sự kiên trì của anh, ngón tay trắng như tuyết cũng gắt gao giữ chặt bàn tay cô, giống như một lời tuyên ngôn lơ đãng mà vô cùng kiên định.
Thân thể của cô cũng khẽ run lên khi bị anh đụng vào. Cô rũ mắt, dấu đi những cảm xúc kỳ lạ dưới hàng mi dày.
“Ăn chút gì đi.” Cô thấp giọng nói, vừa giống ngượng ngùng, lại tựa khẩn trương.
Anh gật đầu, tay kia bưng thức ăn lên, chậm rãi, từng muỗng từng muỗng ăn hết cháo mà cô mang tới. Mà bàn tay còn lại nắm chạt tay Mộ Triều, kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình.
Ánh mắt anh lẳng lặng lướt qua cô, cô ngồi bên cạnh anh, dịu dàng mà thẹn thùng, khiến trong lòng anh dâng lên một niềm vui xa lạ. Chỉ là thống lĩnh loài người đã quên mất một việc, cô vốn là người rất giỏi trong việc che dấu bản thân.
“Mỗi ngày ăn cơm muộn như vậy không tốt đâu, về sau nên ăn sớm một chút.” Cô cúi đầu dịu dàng nói.
“…..Ừ.”
“Đánh giặc cũng không cần liều mạng như vậy, anh là thủ lĩnh loài người, nếu thân thể suy sụp thì biết làm sao?”
“Ừ.”
“Anh thật không cẩn thận….Trên áo có dính cháo kìa” Cô rốt cuộc cũng ngẩng đầu, trong hai tròng mắt đen có cảm xúc chớp động,”Tôi….giúp anh lau nhé.”
“Ừ.”
Cô chậm rãi tới gần ngực anh, hơi thở trong trẻo nhưng lạnh lùng, sạch sẽ đầy nam tính gần trong gang tấc. Tay cô chậm rãi tiếp cận cổ họng anh. Mà đôi mắt anh, chỉ lẳng lặng nhìn cô chằm chằm, vô cùng trìu mến.
“Phập ——”
Một tiếng động rất nhỏ.
Là tiếng khi lưỡi dao sắc bén xuyên qua da thịt.
Đôi mắt Cố Triệt đột nhiên khiếp sợ co rút lại! Tại khoảng cách gần như vậy, đối phương lại là một cao thủ như Hứa Mộ Triều, một đòn vốn dĩ nhắm ngay cổ họng lại bị Cố Triệt vốn không hề phòng bị, dùng tốc độ phi thường tránh thoát. Chỉ là mũi dao nhọn giấu trong tay áo cũng kịp thời xuyên thật sâu vào vai trái của anh!
” Rầm——” Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh! Chỉ trong nháy mắt, Cố Triệt đã phản kích bằng phản xạ có điều kiện. Tung một chưởng đánh trúng giữa ngực của Hứa Mộ Triều, khiến thân thể cô bay vọt ra, đập mạnh vào vách tường kim loại trong phòng!
Thế nhưng cũng trong giây phút đó, thân ảnh màu lam đậm bật dậy, mau hơn cả cung tên, chạy như bay về phía Hứa Mộ Triều. Đầu vai bị cô đâm đến máu chảy dầm dề lại ôm cô vào lòng thật chặt, cả hai người ngã lăn ra đất.
“Mộ Triều….” Đôi mắt lạnh lẽo thanh tú lại chất đầy sự kinh hoàng đau đớn đến thấu xương.
Thì ra, thì ra đôi mắt của cô, đã sớm tối tăm như sắc trời vào đông.
Anh một tay ôm cô, một tay rút dao nhỏ ra. Dòng máu đỏ đậm, như đóa hoa tươi mùa xuân, nở rộ nơi đầu vai anh. Mà một đòn của anh, vốn dĩ là phản xạ có điều kiện, vốn dĩ là trí mạng, nhưng trong khoảnh khắc đánh vào cơ thể c