Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3107 lượt.
Hô hấp của cô bắt đầu dồn dập, tuyệt vọng cùng hi vọng đồng thời trào dâng trong lòng —— lần này, gien của ai sẽ tiêu diệt ai đây?
Hứa Mộ Triều,mày không thể khuất phục, không thể chết, tuyệt đối không thể. Mặc kệ là Hứa Mộ Triều….hay là Quang ảnh thú, cũng không thể khuất phục sự xâm nhập này.
Bởi vì Cố Triệt….Bởi vì anh….
Con người cao quý vô lực rũ đầu xuống, dòng máu đỏ tươi từ khóe miệng yên lặng chảy ra. Nếu nhân dân đế đô nhìn thấy cảnh này, chắc sẽ đau lòng đến chết. Là âm mưu và ám sát, tình yêu và phản bội đã thuận lợi xảy ra như thế. Lặng yên tiến hành ởnơi tiền tuyến cách đế đô mấy ngàn kilomet, ở lều Bộ chỉ huy của Nguyên soái vĩ đại.
Không thể dùng súng, bất kể loại súng không âm thanh nào, cũng sẽ có khói thuốc súng làm kinh động bộ phận giám sát. Cũng không có dao, bởi vì khi lẻn vào căn cứ, tất cả những dụng cụ có lưỡi sắc đều không thể tránh khỏi tia hồng ngoại ở phòng tuyến.
Cho nên nhóm Zombie chỉ dùng tay không tấn công Nguyên soái đang hôn mê.
Một đấm lại một đấm!
Một gã Zombie mặt lạnh nghiêm nghị, đánh một quyền thật mạnh vào bụng Cố Triệt! Thân mình Cố Triệt cong lại vì đau đớn, ngửa đầu kêu lên, máu tươi phụt ra từ miệng! Dòng máu kia đến từ lục phủ ngũ tạng, như đang truy điệu giờ phút tử vong của thống lĩnh loài người, từng giọt từng giọt rơi tí tách trên nền đá trơn bóng.
Máu tươi kích thích thị giác của vua Zombie. Dù sao anh vẫn kính trọng vị Nguyên soái loài người bất khuất này, vua Zombie nhíu mày yêu cầu họ nhanh chóng giải quyết, không đành lòng làm nhục Cố Nguyên soái từng vang danh bốn bể.
Một quyền, một quyền, lại một quyền! Bụng, ngực, bên hông….
Mỗi một quyền, đều khiến thân thể anh đâu đớn thấu xương, lại phun ra máu tươi! Ngay cả Zombie cũng có chút không đành lòng, vì sao hắn còn chưa tắt thở, vì sao mất đi ý thức mà vẫn cố gắng gượng chống đỡ?
Phía sau Cố Triệt, trên sô pha mà Cố Triệt và Hứa Mộ Triều thường ngồi.
Dưới quyền cước, trong màn máu tươi. Thân ảnh màu lam đậm mềm nhũn suy yếu đến không chịu nổi kia như đá nặng ngàn cân đè lên trái tim Hứa Mộ Triều. Mỗi một quyền, mỗi một giọt máu như những lưỡi đao li ti, đâm thật sâu vào lòng cô.
Cố Triệt…Cố Triệt ơi….
Nỗi đau trong thân thể không biết khi nào lại càng thêm mãnh liệt, khiến toàn thân cô bắt đầu run rẩy. Quá trình lột xác của cô càng nhanh chóng hơn. Ba loại gien thảm thiết giao thỏa, Hứa Mộ Triều như một cánh bướm lột xác bên bờ vực sống chết.
Rốt cục, nhóm Zombie cũng bỏ qua phương thức giết người vô dụng này.
Một gã Zombie tiến lên, một tay bắt lấy mái tóc đen ngắn của Cố Triệt, tay kia đặt vào cổ anh, muốn dùng sức bóp chặt, chỉ cần dùng sức bóp chặt….
“A ——” một tiếng gào thét ngân nga, chợt vang lên. Giọng nói này trong trẻo như của một cô gái, lại tràn ngập sự thống khổ tan nát cõi lòng.
Tiếng gào thét đủ để xuyên qua vách tường cách âm trong phòng, đủ để vang vọng cả căn cứ, đánh động bốn đội bảo vệ tăng cường bên ngoài. Đủ để đội hộ vệ tinh anh của Nguyên soái, xuất hiện ở nơi phát ra thanh âm, cứu viện trong vòng năm phút!
Nhóm Zombie đều biến sắc, đôi mắt vua Zombie trầm xuống. Bọn họ đồng thời dừng tay lại, nhìn về phía phát ra tiếng thét ——
Phía sau Cố Triệt, Hứa Mộ Triều chậm rãi đứng lên, hai đấm nắm chặt.
Một dòng máu tươi màu đỏ đậm đến gần chuyển thành màu đen từ khóe môi cô yên lặng chảy xuống. Trên khuôn mặt trắng trong như ngọc, đôi mắt đen chậm rãi ánh lên màu xanh biếc. Mà cô thì không để ý bất cứ ai, chỉ cúi đầu,nhìn người đang bị nhóm Zombie vây quanh kia.
“Không ai có thể giết anh ấy.” Giọng cô lạnh lùng đến mức vua Zombie cũng tỏ vẻ sợ hãi kinh ngạc, “Cho dù là ngài cũng không thể.”
Cho dù là vua Zombie, cho dù là người mà gien Zombie buộc tôi phải trung thành, vua Zombie.
Vua Zombie nghe vậy liền biến sắc, ngước đôi mắt phức tạp nhìn cô, đột ngột lắc mình tiến lên! Thế nhưng đã chậm! Hứa Mộ Triều đã sử dụng tốc độ nhanh gấp mấy lần ngày thường xuất hiện giữa bọn Zombie lão luyện: “Rầm rầm ——” Không biết có bao nhiêu cú đấm đã giáng xuống, ba gã Zombie không kịp rên lên một tiếng đã bay thẳng ra ngoài, ngã vật xuống đất, hai mắt nhắm nghiền, không biết sống chết.
Mà cô thì nâng tay nhanh chóng tiếp được thân hình cao lớn suy yếu kia.
“Cố Triệt, anh thật khờ….” Cô ôm anh, dịu dàng không coi ai ra gì, ghé vào tai anh nói nhỏ, “Nếu không có anh, loài người biết làm sao?”
“Để em chết thay đi.” Cô nhẹ giọng nói.
Để em vì anh mà chết. Để anh yên lặng cầm tay em, sau khi anh trọng thương vẫn mang biểu tình kinh ngạc đau đớn, để anh ở bên cạnh em không bao giờ rời đi.
Cô nhẹ nhàng đưa anh lên sô pha. Cô đứng lên, đôi mắt xanh biếc quỷ mị, đôi cánh lớn màu đỏ cũng sải rộng ra.
Vua Zombie cũng trầm mặc đứng yên.
“Thẩm Mặc Sơ…” Cô gằn từng chữ một, “Từ nay về sau, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt”
Đôi mắt vua Zombie xám xịt, thân hình run lên nhè nhẹ. Thế nhưng, anh nhanh chóng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ lạnh lẽo: “Zombie phản bội, giết!”
Không có súng, không có đao. Cuộc vật lộn nguyên thủy nhất