Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Dục Vọng Của Người Chinh Phục
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3096 lượt.
gười vừa vô sỉ lại ngu xuẩn, chắc không đến mức nhiều như vậy. Đa số mọi người ở đây chắc đã bị người khác xúi giục, đương nhiên không thể nói đạo lý. Tôi cũng vậy, không kỳ vọng có thể thuyết phục được mọi người. Vậy chúng ta xử lý theo cách đơn giản. Hôm nay chỉ có một câu, người nào tiến về phía trước nửa bước, giết không cần hỏi. Xong rồi, mời mọi người tiếp tục.”
“Cô dám!” Có người quát lên, “Người dân có quyền tự do biểu tình!”
“Nhưng dân chúng không có quyền tự do xông vào nhà người khác, còn giết chết binh lính đế quốc.” Hứa Mộ Triều có phần không nhịn nổi nữa, “Được rồi, mọi người đã không muốn nói đạo lý, cũng đừng nói nhảm nữa. Xuống núi, hoặc là chết.”
“Rầm rầm rầm!” Trong đám người chợt bắn ra mấy viên đạn, vậy mà Hứa Mộ Triều không hề chớp mắt, thậm chí thân thể cũng không nhúc nhích. Cô cười cười, mở hai bàn tay ra, mấy viên đạn rơi xuống đất. Trong nháy mắt sau đó, mọi người chỉ thấy quang ảnh thoáng qua, khi định thần nhìn lại lần nữa, dưới chân cô đã có một người đàn ông cầm súng nằm xuống.
” Súng tự động tám ổ xoay?” Cô cười cười, “dân chúng bình thường có thể mua được trang bị quân sự tốt như vậy sao?”
Người đàn ông kia hết sức hoảng sợ, giơ súng muốn bắn thêm lần nữa. Nhưng sao Hứa Mộ Triều có thể cho hắn cơ hội này? Cô hành động nhanh như chớp, một tay cầm lấy súng, một tay bóp chặt cổ hắn. Lần này, cô cố ý để mọi người nhìn rõ, cho nên tốc độ các động tác rất bình thường, vì vậy mọi người có thể nghe được một tiếng “rắc rắc” vô cùng rõ ràng.
Người đàn ông kia ngẹo đầu, tắt thở.
“Tôi nhắc lại lần cuối: hôm nay chỉ có một câu, người nào tiến lên trước nửa bước, giết không cần hỏi.”
Đám người hoàn toàn im lặng. Đúng như Mộ Triều phán đoán, người biểu tình ngoại trừ một phần là bộ đội tiên phong, còn lại đa số là những tên vô lại. Luật pháp không làm gì chúng, nhưng hôm nay Hứa Mộ Triêu giở chiêu này ra, thật sự không có ai dám tiến thêm một bước, thậm chí còn không có ai dám kêu la.
Trong bầu không khí căng thửng giằng co đối địch, Hứa Mộ Triều đứng yên tại chỗ, sau lưng còn có mấy bán thú cường tráng, giống như Tử Thần che chắn Cố phủ.
” Cố Triệt đã không còn giá trị nữa! Lẽ ra nên hy sinh vì đế quốc!” Một giọng nói non nớt kêu lên.
Trong đám người, có người nở nụ cười.
Một đứa bé tám tuổi, cầm lá cờ kháng nghị nhỏ trong tay, run rẩy bước ra khỏi đám người.
Hứa Mộ Triều sớm biết sẽ gặp phải tình huống như thế, nghe nói ở mấy cửa khẩu trước, bọn họ đều dùng phụ nữ và trẻ em thông đường. Cô chỉ nhàn nhạt đưa mắt về phía Đại Vũ, Đại Vũ liền gật đầu một cái.
“Người bạn nhỏ, đáng tiếc.” Hứa Mộ Triều lạnh nhạt nói.
Đại Vũ vượt qua đám người, kéo đứa trẻ tới sau xe thiết giáp. Chỉ nghe thấy đứa trẻ liên tục kêu thét thảm thiết, máu thịt văng tung tóe trong không trung, còn kèm theo những tiếng cắn nuốt ngấu nghiến của các người thú. Hai khúc xương trắng bay ra, rơi xuống mảnh đất trống trước mặt mọi người.
Rất nhanh, không còn tiếng kêu của đứa trẻ đó nữa.
Vẻ mặt mọi người, phần lớn là hoảng sợ, chứ không phải là tức giận.
“Liều mạng với cô ta!” Có người quát!
Trong đám người đồng thời lao ra hơn hai mươi người tráng kiện, vẻ mặt hung ác cầm súng!
Vậy mà chỉ chớp mắt hai mươi người đã. . . . . . đồng thời ngã xuống đất. Hứa Mộ Triều xoa xoa vết máu trên tay, khinh miệt nhìn đám người biểu tình: “Tôi còn chưa dùng đến vũ khí đấy.”
Mọi người yên lặng.
” Chiến thần. . . . . . Hứa Mộ Triều. . . . . .”Trong đám người, có tiếng bàn luận khe khẽ.
“Ở đế đô không ai không biết danh hiệu của tôi.” Hứa Mộ Triều lẳng lặng nói, “Mọi người muốn tìm cái chết sao? Tay không giết chết một vạn người, tôi chỉ cần một canh giờ. Nếu dùng vũ khí, chắc mất tầm nửa giờ? Mọi người có muốn thử không.”
Giọng nói nhẹ nhàng mà vang dội. Vì vậy phía giữa núi non trùng điệp chỉ còn lại tiếng hít sâu lúng túng, sợ hãi, bốn bề trở nên yên tĩnh.
Năm nghìn cảnh vệ ở trên các sườn núi, đột nhiên bùng lên những tiếng vỗ tay vang trời.
Đúng lúc ấy, phía sau xe thiết giáp, cảnh vệ vội vã chạy tới, nói nhỏ vào tai Hứa Mộ Triều.
“Lại có một đội biểu tình nữa tới đây?” Hứa Mộ Triều cũng cố ý không hạ thấp giọng, đồng thời ánh mắt nhanh như chớp, thấy trong đám người có không ít người nở nụ cười đắc thắng. Cô ghi nhớ tướng mạo những người đó, rồi xoay người nói với cảnh vệ: “Không có chuyện gì, giết một vạn hay hại vạn người, cũng không khác nhau là mấy.”
Vì thế, đám người càng thêm yên tĩnh.
“Cô đã phạm tội!” Có người thét lên trong đám người, lập tức bị Hứa Mộ Triều kéo ra ngoài ném cho các Thú Binh hành hung.
“Không, tôi đang thi hành luật phát.” Hứa Mộ Triều cười cười. “Còn ai muốn nói, hay tiến lên không?
Lúc này cảnh vệ lại đi tới, nhưng trên mặt khẽ mỉm cười.
Anh ta cũng không hạ thấp giọng như trước nữa: “Báo cáo! Đội biểu tình là đoàn thanh niên đại học đế đô, cờ hiệu của họ là ‘Bảo vệ Nguyên soái, xin thề quyết tử’! Những người đi đầu đã đến chân núi, xảy ra xung đột kịch liệt với những kẻ làm loạn này!”
Đám người biểu tình tái
