Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3088 lượt.
g thư của Hứa Mộ Triều, anh chỉ hy vọng Nguyên soái có thể tỉnh lại. Hai người kia sẽ không còn phải cách xa nhua nữa.
“Anh Triệt:
Thứ lỗi cho em đã không biết trên dưới mà gọi anh như vậy. Trong lòng em, cái danh xưng trong trẻo mà hoàn hảo này, không thuộc về người thống trị khiến kẻ khác vừa nghe đã sợ mất mật, mà thuộc về người đàn ông ngay cả việc nắm tay cũng sẽ hồi hộp căng thẳng.
Mà em, thật ra trong lòng đã rất nhiều lần muốn gọi anh như vậy.
Anh Triệt
Mấy ngày nay, em đã làm rất nhiều chuyện. Em bảo nhóm những người thú còn non trẻ phải đánh giặc thật tốt, phải nguyện trung thành với anh như đã trung thành với em vậy. Anh yên tâm, cho tới bây giờ bọn họ đều đã làm rất tốt. Em cũng cấu kết với Tạ Mẫn Hồng làm việc xấu, âm mưu, phản bội hay ám toán, em đều học được rất nhanh.
Em còn đi xem phòng anh ở khi còn nhỏ, trên tấm ảnh ba chiều, bé trai anh tuấn vẻ mặt nghiêm túc đang mím môi kia, thật giống như anh bây giờ.
Bắt đầu từ khi nào?
Em nhớ lại, thì ra chuyện khắc sâu trong lòng em, không phải chuyện anh không giấu giếm thân phận, nắm lấy bàn tay em. Không phải lúc anh giống như thần chết bước tới, dễ dàng đánh lui bọn người máy tập kích, ôm em vào lòng. Cũng không phải lúc anh làm mặt lạnh lùng, siết đau cằm em, nói với em rằng chuyện sống chết của hàng vạn người đối với anh cũng chỉ là một ý nghĩ, anh cũng sẽ không bao giờ lấy em ra làm mồi nhử.
Mà là ngày đầu tiên, là ngày đầu tiên khi em tỉnh lại giữa cơn mê. Lúc đó, anh một mình ngồi trong bóng đêm, bóng dáng của anh vừa trong trẻo lại vừa lạnh lùng vắng lặng, tựa như đã cô độc ngồi đó thật lâu.
Thì ra là đã bắt đầu từ lúc đó, Anh Triệt
Kể từ lúc đó, ánh mắt của em bắt đầu dõi theo anh, chú ý mỗi một chuyện mờ ám anh làm, nghĩ về mỗi một câu anh đã nói với em. Em nghĩ dường như mình đã sùng bái anh như một vị thần mà không biết rằng, thật ra, em chỉ không muốn anh lại ngồi một mình như vậy. Khi năm tháng trôi đi trước mắt anh, mà anh trước sau cũng chỉ cô độc một mình.
Hiện tại anh lại ngủ say, để em một mình ở lại nơi này, mặc cho em tỉnh táo ở lại đế đô náo động ầm ĩ này. Mỗi ngày, em đều nhìn thấy mặt trời và mặt trăng ở đế đô, đến rồi lại đi. Cảnh tượng yên tĩnh tốt đẹp đến vậy nhưng trong lòng em lại chỉ cảm thấy vô cùng trống vắng.
Có lúc, em sẽ đến quảng trường của đế đô, nơi đó mỗi đêm đều có người cầu nguyện cho Nguyên soái mà, cầu nguyện cho Nguyên soái thân thể an khang. Nhờ vậy em mới biết được,thì ra sự sống chết của một người có thể chi phối vận mệnh của rất nhiều người. Mà một người ngủ say, cũng có thể làm mất đi hy vọng của vô số người.
Ngay cả một kẻ tội đồ như em, kẻ tội đồ đã tự tay đẩy anh xuống vực sâu, cũng có thể cảm nhận được sự cao thượng của anh.
Em cũng vì sự cao thượng này, vì tâm ý dịu dàng mà yên lặng của anh mà chấp nhận làm bất cứ chuyện gì.
Khả năng chiến đấu của em dường như đã đứng đầu đại lục, anh và Thẩm Mặc Sơ có lẽ cũng không cách nào có thể chống lại. Mấy ngày này, em giết rất nhiều người, cũng học được cách xúi giục người vô tội chịu chết vì em. Tay em đã đầy máu tươi, người đầy bụi đất. Nhưng anh vẫn chưa tỉnh lại.
Sự hỗn loạn máu tanh trong đêm đó, mỗi ngày đều như một bộ phim chiếu đi chiếu lại trong đầu em. Thì ra vận mệnh thật cay nghiệt vô tình với chúng ta. Nó khiến Thẩm Mặc Sơ mất đi tia sáng cuối cùng mà anh đã chờ đợi trong suốt trăm năm, ngay lúc anh ấy sắp báo được mối thù sâu nặng. Cũng vào ngay thời điểm anh mỉm cười với em, làm cho đôi mắt còn trong trẻo hơn cả ánh trăng kia, từ nay về sau đóng chặt.
Chỉ là ngay cả báo thù em cũng không thể, Anh Triệt. Thẩm Mặc Sơ còn khổ sở hơn chúng ta. Anh ấy từng nói, em chính là sự cứu rỗi của anh ấy, nhưng hiện tại, nếu anh ấy vẫn không thể thức tỉnh, em nhất định phải đối đầu với anh ấy, em phải làm sao bây giờ, Anh Triệt?
Những ngày này, biểu hiện của em quả thật đã vượt xa cả mong đợi. Tạ Mẫn Hồng bọn họ chỉ thấy em kiên cường độc đoán, nói em kiêu ngạo. Thật ra mỗi ngày em đều hoảng sợ, cứ như một đứa ngốc lạc đường, tìm mãi không thấy lối ra. Bọn họ nói tình thế càng ngày càng hoàn hảo, bọn họ còn ôm hy vọng. Nhưng em lại chỉ nhìn thấy cả đại lục ngủ say.
Đại lục mênh mông này, đại lục vỡ nát này, trong mắt em, không phân biệt ngày đêm, đều như đang ngủ say bất tỉnh. Bởi vì người anh hùng có thể cứu vớt cả đại lục này, hiện vẫn đang ngủ say bất tỉnh. Nếu chính nghĩa và tự do cuối cùng vẫn bị hủy diệt, vậy anh và Thẩm Mặc Sơ, bao năm qua không ngừng vươn lên rốt cuộc là vì cái gì?
Mặc kệ em mờ mịt mất phương hướng ra sao, mặc kệ em có đa nghi khổ sở cỡ nào, khi em nhìn thấy anh, nhìn thấy khuôn mặt anh ngủ say, tất cả mọi phiền não đều trở nên không còn quan trọng nữa. Em không nghĩ đến chuyện sau này, sẽ không thèm nghĩ khi nào thì anh tỉnh lại, không thèm nghĩ đến tiếng xấu về sau, cũng không nghĩ đến mình có sống sót qua khỏi cuộc chiến hay không.
Điều em nghĩ đến chỉ có anh, Anh Triệt.
Nếu ông trời muốn anh ngủ say, như vậy đất nước của anh, em sẽ thay anh gánh lấy.”