XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3042 lượt.

Minh Hoằng ôm vào lòng thì trái tim anh dâng lên một loại cảm xúc xa lạ.
Trước nay anh làm việc không hề theo cảm tính. Nhưng lần này, sự tức giận tích tụ trong lòng đã bộc phát không hề báo trước. Anh có cảm giác muốn tự tay đâm Minh Hoằng. Không, tự tay đâm không đủ, dường như có giết chết hắn cũng không đủ.
Lá thư Hứa Mộ Triều để lại, có lẽ chỉ là một cách bày tỏ tình cảm của cô. Nhưng lại được anh nhét vào trong ngực. Mỗi khi màn đêm buông xuống, anh sẽ cầm nó ra ngoài, yên lặng đọc. Khi anh đọc đến câu “Giang sơn của anh, em sẽ thay anh gánh vác”, anh lại nhớ tới đôi mắt vĩnh viễn trong suốt, đôi mắt kiên cường linh động của cô.
Anh cảm thấy có một chỗ mềm mại nào đó trong lòng khẽ nhói đau. Loại cảm giác này hơi giống như tình cảm dành cho Cố Lệ, nhưng cũng rất khác. Mỗi khi nhớ tới mái tóc đen, đôi má lúm đồng tiền của cô, Nguyên soái sẽ cảm thấy mình bị mỗi cái nhăn mày, mỗi một nụ cười của cô trêu chọc đến ngứa ngáy, nhẫn nại, không đủ thỏa mãn.
Mà khi anh nghĩ tới lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô bị coi như vật thí nghiệm nằm trước mặt anh. Ở trong mắt anh khi đó, thân thể cô chỉ là cơ thể của một người phụ nữ bình thường.
Rồi sau đó , cơ thể mềm mại trắng nõn như tuyết trắng kia lại thiêu đốt mắt anh còn mãnh liệt hơn bất kỳ ngọn lửa nào. Lần đầu tiên anh cảm thấy hối hận, hối hận vì ban đầu đã để cho cô khỏa thân trước mặt mấy nhà khoa học.
Mà một đêm kia, anh nhớ đến đôi mắt âm trầm của cô, sự thân mật trong cách cư xử vua Zombie dành cho cô, sau đó truy xét đủ loại dấu vết Zombie lẻn vào, anh có thể dễ dàng đoán ra thời gian vua Zombie ở lại trong phòng cô ——
Anh cảm thấy không thoải mái, rất không thoải mái, cực kỳ không thoải mái. Loại cảm giác đó giống như Bộ tư lệnh – sinh mệnh tối cao của toàn quân bị kẻ địch đánh lén, mà anh thân là Nguyên soái lại không thể làm được gì. Anh cảm thấy ít nhất phải dùng máy bay oanh tạc tập kích ba vòng, lấy đoàn xe thiết giáp nghiền nát đống phế tích hoang tàn còn sót lại, cuối cùng châm lửa đốt hết những vật còn sống, mới đủ giải hận.
Mà khi anh nghĩ tới đêm đó, cơ thể Hứa Mộ Triều mềm mại với gương mặt yếu ớt, một cảm giác thương tiếc mãnh liệt trào lên trong anh. Anh cảm giác mình sẽ không chút do dự đoạt lại cô, không tiếc bất cứ giá nào đoạt lại cô. Sau này sẽ không để cho cô rời xa mình nửa bước, không cho phép cô gặp bất kỳ nguy hiểm nào nữa.
“Gia tăng tốc độ!” Giọng nói lạnh lùng của anh vang lên trong gió đêm truyền đến tai mọi người. Mà anh giống như ma quỷ thỉnh thoảng tập kích bất ngờ trong bóng đêm, lúc thì ngẩng đầu ánh trăng tinh khiết, Anh biết người con gái tên Hứa Mộ Triều, cô gái bán thú này đã trở nên hết sức quan trọng, thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời vốn thẳng tắp của anh.
Mà bất kỳ kẻ nào, có ý đồ cản trở bước chân anh đi về phía cô, đều sẽ bị anh tàn nhẫn diệt trừ.






Đến bước đường cùng
Edit: Tiểu Đông Tà
Beta: Myumyu

Dãy núi phía xa, giống như một con rồng khổng lồ ngủ đông trên mặt đất đen thẫm. Trong bóng đêm, những đôi mắt đỏ ngầu của người máy cấp cao và đôi mắt xanh lục của Zombie tinh anh rải rác xuất hiện.
Lúc hai người Hứa – Thẩm chạy khỏi bộ Tổng chỉ huy, hơn hai vạn quân Zombie đã khôi phục nhân tính nghe theo lệnh của Thẩm Mặc Sơ, từ biên giới cách mấy trăm cây số ùa về đồng thời tập kích ba nghìn Zombie, năm nghìn người máy và tám đoàn người máy tăng cường gồm hai vạn năm nghìn lính trong bộ Tổng chỉ huy. Tại những khu vực đóng quân khác Zombie cũng phát sinh xung đột với người máy, tuyên bố liên quân giữa người máy và Zombie đã không còn tồn tại nữa.
“Đừng làm chuyện ngu ngốc! Minh Hoằng không nỡ giết tôi đâu!”
Nhưng anh lại nắm tay cô thật chặt: “Em nghe thấy tiếng pháo phía Đông không? Tôi sẽ đưa em an toàn trở về bên cạnh Cố Triệt, nhất định sẽ.”
Dưới ánh trăng, Hứa Mộ Triều ngẩng đầu, nhìn đôi mắt xanh lục kiên định của anh, đột nhiên cảm thấy, có nói gì cũng thừa thãi. Hai người nhìn nhau cười, Hứa Mộ Triều cảm thấy tinh thần của mình phấn chấn hơn rất nhiều.
“Được!” Cô cười sang sảng, “Cao thủ đứng đầu Zombie và Thú Tộc liên thủ, đánh cho bọn họ tơi bời tan tác!”
“Ừ.” Trong giọng nói của anh tràn ngập ý cười, giống như đặt bản thân mình ngoài vòng sống chết, “Nữ vương Thú Tộc, chúng ta thi xem ai giết kẻ địch nhiều hơn đi!”
Vừa dứt lời, hình dáng của anh giống như mũi tên rời khỏi dây cung, mạnh mẽ lao vào đám kẻ địch trước mặt. Mà Hứa Mộ Triều nhìn thấy bóng lưng xấu xí kinh khủng của anh, hình dáng bị người đời phỉ nhổ sợ hãi kia, trong hốc mắt có phần ẩm ướt.
Một tiếng rít vang lên rất rõ! Cô bay lên bầu trời đến bên cạnh anh, cùng anh kề vai chiến đấu!
Phía trước, năm trăm Zombie tinh anh không có nhân tính, tay cầm súng tự động trầm mặc đứng sừng sững. Cánh tay phải đã nâng cấp thành súng của hơn nghìn người máy cũng yên lặng giơ lên nhắm bắn.
Vậy mà bất kỳ loại đạn pháo nào, bất kỳ hỏa lực nào, sắt thép hay cơ thể dã thú, đều không ngăn được bóng dáng đ