Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343037
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3037 lượt.
ang kề vai sát cánh của hai người. Trong mưa bom bão đạn, dáng người anh mãnh liệt như hổ; động tác của cô lại linh hoạt như báo săn. Vô số chiến binh ngã xuống bên cạnh bọn họ, rồi lại có rất nhiều người xông lên.
Khi đạn của quân địch đã cạn, trận chiến này trở thành trận quyết đấu tanh tưởi máu thịt. Minh Hoằng cách ngoài vạn dặm không thể nghĩ tới, Tướng quân Lưu Phi ở sâu trong hậu phương Zombie cũng không ngờ, nhưng con người bằng xương bằng thịt lại chiếm thế thượng phong. Súng đạn không thể uy hiếp, bởi vì bọn họ còn nhanh hơn cả đạn; súng đạn cũng mất đi tác dụng, bởi vì ở cự ly gần như vậy, cũng chỉ khiến người của mình bị thương. Vây công cũng không có hiệu quả, bởi vì hai người kia phối hợp không chê vào đâu được, lưng tựa lưng đứng thẳng, nhìn nhau cười, giống như thiên quân vạn mã cũng phải biến mất dưới chân họ.
“Toàn bộ binh đoàn số tám tăng cường thu hẹp lại!” Minh Hoằng hạ lệnh trên hệ thống tác chiến, “Không được để bọn họ phá vây thêm một km nào nữa!”
Bóng đêm như nước chảy trôi qua, một tia sáng nhàn nhạt của ngày hôm sau vừa ló lên, vua Zombie đẫm máu đứng giữa làn thuốc súng khẽ nở nụ cười dịu dàng.
Mà Hứa Mộ Triều cũng nhìn anh cười, khuôn mặt thiếu nữ tinh anh lem luốc vết máu. Đôi mắt sáng ngời dưới ánh nắng càng thêm xinh đẹp. Chỉ là Thẩm Mặc Sơ không nhìn thấy, hai tay thiếu nữ đã âm thầm nắm chặt, rất kiên quyết, dứt khoát.
Lúc này, hai người đứng bên một dòng suối trong sơn cốc. Cho dù chiến lực cao tới đâu, sau khi quyết chiến cả đêm cũng cần được nghỉ ngơi một chút. Mà sơn cốc bí mật đã chẳng còn bí mật, từ phía chân trời đã mơ hồ truyền đến tiếng động cơ máy bay. Trên đỉnh những dãy núi cao xung quanh đã có những bóng người di chuyển, đó là đám người máy đen đang nhanh chóng tụ họp.
Dù trốn bằng cách nào, cũng không thoát. Lẻn vào rừng cây cũng được, cướp xe chạy trốn cũng được, trên chân Hứa Mộ Triều có thiết bị truy tìm chính là tấm bùa truy mệnh, khiến cô trốn không thoát lòng bàn tay Minh Hoằng. Mà thậm chí, cô còn phải cảm tạ Minh Hoằng, vẫn chưa mất kiên nhẫn mà cho nổ bom, nếu không cô và Thẩm Mặc Sơ sẽ kết thúc trò chơi tại đây.
Nhưng mà, Minh Hoằng có thể nhẫn nại bao lâu nữa? Tình yêu tự cho là đúng của người máy kia, thật sự có thể khiến hắn bỏ qua cho mình chăng?
Không, không thể nào.
Mắt thấy vòng vây kẻ địch sắp tạo thành, vẻ mặt Hứa Mộ Triều kiên cường bất khuất: “Đại ca, tiếp tục đi!”
Thẩm Mặc Sơ gật đầu: “Cẩn thận cánh phải.” Dáng người cường tráng chợt ập về phía đám người máy dần dần trải rộng khắp vùng rừng núi.
Mà Hứa Mộ Triều nhìn thấy bóng lưng kiên nghị của anh, hốc mắt rưng rưng.
Vĩnh biệt, Thẩm Mặc Sơ.
Vĩnh biệt, anh Triệt.
Khí độc loãng dần, cô không phối hợp hai người giống như đêm qua nữa. Những chiếc trực thăng tập tích tầm thấp lượn vòng trên đầu, mà khi thấy Thẩm Mặc Sơ đã tấn công vào trận địa quân địch, trong thời gian ngắn không có cách nào thoát thân, cô đột ngột giương cánh, lướt qua máy bay địch, tránh thoát mọi tập kích, trực tiếp bay về phía Đông!
Những đám mây xung quanh lướt qua cực nhanh, máy bay chiến đấu từ các hướng bay lên không trung, tạo thành vòng vây kín không một chỗ hở.
Mà trên mặt đất, có người khiếp sợ mà đau đớn hét to tên cô, điên cuồng lao về hướng cô. Bóng người kia giống như bị lửa đốt, nhanh như chớp xông vào vòng vây trùng điệp của người máy, nhưng vẫn không bắt kịp bản lĩnh bay lượn của cô, dần dần khuất hẳn phía chân trời.
Hứa Mộ Triều giương cánh bay lơ lửng giữa không trung, nhìn những chiếc máy bay xung quanh không ngừng tụ lại, tạo thành một còng vây sắt thép, vẫn ngạo nghễ mỉm cười. Làm như vậy, chí ít Thẩm Mặc Sơ có thể một mình thoát thân!
Đến đây đi! Người máy!
Mười hai giờ trưa.
Đây là , buối tối khẩn trương nhất, tình thế quỷ dị nhất sau khi chiến tranh bùng nổ. Các trạm gác tác chiến của con người tại tiền phương xác định, đại quân Zombie đã phát động tổng công kích với người máy, điên cuồng tập kích về phía Tây. Đội quân thứ tư cũng xâm nhập sâu vào khu vực của địch, đánh túi bụi khắp nơi. Tư lệnh Thú tộc Mộ Đạt nhìn xa trông rộng, hiểu rõ thế cuộc, cũng đề xuất chiến lệnh với Thôi tư lệnh – người thay mặt Nguyên soái, mười lăm vạn Thú Tộc, rất có thể sẽ kháng mệnh ồ ạt đi về phía Tây. Mà phân đội trăm người do Nguyên soái thống lĩnh cũng nhanh chóng vượt qua hàng trăm km trong đêm, đơn độc tiến vào khu chống nhiễu sóng của quân địch, đã mất liên lạc với hậu phương.
Hướng Tây, hướng Tây! Mỗi một chủng tộc, giống như nhận được lệnh triệu tập của vương giả, tranh thủ từng phút từng giây, nhiệt huyết sôi trào, không màng sống chết!
” Phản công toàn diện!” Thôi tư lệnh ở hậu phương hạ lệnh.
“Có ổn không? Nguyên soái vẫn còn trong đất địch! Không có mệnh lệnh của ngài ấy mà phản công toàn diện có quá mạo hiểm quá không?” Có người lo lắng.
Đến cả Thôi tư lệnh trước nay luôn trầm ổn như núi, sắc mặt cũng có phần trắng bệch vì khẩn trương, nhưng ông vẫn kiên định nói: “Nếu ngay cả Nguyên soái còn không tiếc tất cả đi về phía Tây, vậy chú