Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3036 lượt.
ng ta có lý do gì mà không mau mau tới giúp ngài ấy một tay?”
Tiếng pháo vang vọng trên Đại lục cả đêm không nghỉ, mà thủ phủ Đại lục, ba vạn đại quân người máy trùng điệp thu hẹp vòng vây, trong phạm vi bán kính một trăm km rừng núi, Hứa Mộ Triều ngồi trong một căn nhà đổ nát. Nơi này có lẽ là một trạm gác Zombie đã bỏ hoang, địa thế bí mật, hoang vu không bóng người.
Xung quanh đống đổ nát, hơn trăm người máy từ các nơi, từ từ tiến lại gần. Mời chiếc máy bay chiến đấu từ từ bao vây bầu trời.
Trên mặt đất, có một người máy hình người cầm đầu đội quân, đó là Minh Huy đã lâu không gặp. Cô luôn ở tiền tuyến, gần đây mới trở về bộ chỉ huy. Tối nay Hứa Mộ Triều đánh vào phòng tuyến của cô, khiến cô gần như đem hết toàn lực không ngừng đuổi giết.
Lúc này, cô ta lạnh lùng đè máy truyền tin trên cổ tay xuống, giọng nói cung kính: “Tướng quân, đã tìm được cô ta, chỉ có một mình. Theo quan sát thì đã bị trọng thương mất hết sức chiến đấu. Dạ, sau khi bắt sống sẽ lập tức đưa lên máy bay.”
Nhìn những tên người máy thận trọng tới gần từng bước một, Hứa Mộ Triều chỉ nhàn nhạt cười khẩy.
Vết thương trên người không đếm xuể, đau đớn không biết bao nhiêu mà kể. Thì ra sức chiến đấu số một Đại lục cũng có điểm cuối, không biết, ngày Cố Triệt trúng độc, còn bị trọng thương nhưng vẫn xử lý được hai tên Zombie tinh anh, cảm giác của anh ấy có giống mình lúc này không? Anh hùng mạt lộ không còn đủ sức xoay chuyển trời đất.
Dù cô có chết cũng không đáng tiếc. Cho dù bây giờ Minh Hoằng cho nổ bom, cho dù cô bị người máy bắt sống.
Anh Triệt, có lẽ em không quay về bên anh được nữa. Nhưng không sao cả, anh và Thẩm Mặc Sơ, là hai người quan trọng nhất trong đời em đều đã khôi phục ý chí, cuộc chiến trên Đại lục cũng không còn là vấn đề nan giải nữa. Các anh liên thủ lại, Minh Hoằng sẽ đi tới đường cùng. Đại lục sắp chào đón hòa bình trở lại.
Mà em sắp bị Minh Hoằng bắt được, có lẽ cả đời phải sống trong bóng đêm vĩnh hắng.
Tự sát. . . . . . Vẫn luyến tiếc không thể ra tay được. . . . . . Thanh dao găm em giấu bên người, trong tình huống không thể cứu vãn thì tự sát là cách tốt nhất.
Đúng lúc này!
Chính diện phía Tây, những người máy bên ngoài, chợt phát ra mấy tiếng kêu rên! Vài chiếc cổ sắt rời khỏi thân thể! Bóng người kia không tính là quá nhanh, nhưng vẫn dễ dàng đoạt được mấy khẩu súng, sau một hồi bắn phá, càn quét, trong vòng vây người máy dày đặc đã mạnh mẽ mở ra một đường máu đi về phía Hứa Mộ Triều!
“Anh điên à. . . . . .” Hứa Mộ Triều trừng lớn đôi mắt đẫm máu, lẩm bẩm nói. Thấy rõ bóng người đang đi tới, tuy hơi thất vọng, nhưng cảm giác vui mừng hòa lẫn đau lòng vẫn mãnh liệt xông lên đầu cô.
Trong màn mưa bom bão đạn, mỗi một bước đi về phía trước của anh càng thêm khó khăn. Máu tươi như đang tưới lên người anh, không thấy rõ màu da ban đầu. Mà những hoa văn ngầm hình cánh bướm của Zombie càng lúc càng dày đặc. Trước ngực máu thịt mơ hồ, cánh tay trái rõ ràng đã buông thõng xuống dưới không thể nhúc nhích, đùi phải có vô số lỗ máu, phải dựa vào chân trái lôi, mới có thể tập tễnh đi về phía trước.
Nhưng anh làm như không nhìn thấy tất cả những việc này. Dùng cơ thể không toàn vẹn đánh ngã từng người máy một. Những vết thương trên người anh không ngừng tăng lên, khóe miệng anh cũng có máu tươi trào ra.
Nhưng anh như vậy lại có thể giết chết hơn phân nửa người máy xung quanh, khiến những người máy khác không dám tiến lên nửa bước. Anh đi từng bước một tới trước mặt Hứa Mộ Triều, từ từ đưa tay, ôm Hứa Mộ Triều không thể di chuyển được nữa vào trong lòng.
“Em mới ngu.” Anh nói không kịp nghĩ, “Tôi yêu em như vậy, sao có thể cam lòng để em chết một mình?”
Đúng vậy, rồi tôi sẽ chết. Cái gì là tri kỷ, cái gì là âm mưu phản bội, tôi nợ em hay em nợ tôi, tôi không quản được nhiều chuyện như thế. Tôi chỉ biết, tôi yêu em vô vàn. Sau khi làm em tổn thương sâu sắc, tôi lại càng yêu em hơn.
“Anh đi mau. . . . . .” Cô nghẹn ngào nói, “Bom trên người tôi. . . . . . Có thể nổ tung bất kỳ lúc nào. Chẳng lẽ anh muốn. . . . . . Bỏ lại ba mươi vạn Zombie kia sao? Bọn họ. . . . . . Chỉ có mình anh!”
Anh hơi chấn động, cũng không di chuyển nữa.
“Vậy thì bỏ lại thôi.” Anh thấp giọng nói.
Tam vương nhất hậu.
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu
Khi nước nhà và chủng tộc đều bị bỏ phía sau, khi hy vọng chạy trốn đã ngày càng xa vời, cái chết cũng trở nên chẳng còn quan trọng nữa. Thẩm Mặc Sơ ôm Hứa Mộ Triều ngồi dựa vào một bức tường đổ nát trong cảnh hoang tàn. Họ đều đã khôi phục hình người, một người đàn ông cao lớn tuấn lãng ôm một cô gái mảnh mai thanh lệ, cả hai đều toàn thân đẫm máu, lại không hề nói một câu dư thừa, chỉ mỉm cười nhìn nhau.
Minh Huy cũng bị Thẩm Mặc Sơ đả thương, nằm giữa những người máy trên mặt đất. Cô nhìn nụ cười không quan tâm bất cứ chuyện gì của hai người kia thì chỉ cảm thấy thật chói mắt.
Minh Huy lặng im một lát; “Tuân lệnh.”
Sau khi cô tắt máy truyền tin, lại lệnh