XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3018 lượt.

p đi lặp lại động tác liếm láp nơi mềm mại của cô. Cô vừa ngượng ngùng vừa khẩn trương, chỉ cảm thấy toàn thân tê dại cực độ! Thứ có thể sánh bằng sự rung động thân thể lúc này, chính là lời thổ lộ của anh.
Anh cũng thích em, Mộ Triều.
Anh ấy cũng thích mình, thật tốt quá. Dù đã biết rõ tâm ý của anh từ lâu, nhưng nghe từ chính miệng một người lạnh lùng như anh nói ra, vẫn khiến cô vui vẻ không thôi.
Chỉ là. . . . . . Không phải người bình thường làm xong mới nói sao, sao ngài Nguyên soái, trong lúc hôn. . . . . . chỗ đó, lại đột ngột thổ lộ?
Trăm câu nghi vấn không có đáp án, chỉ có thể nói, suy nghĩ của Nguyên soái cũng hoàn toàn khác biệt. . . . . .so với người bình thường.
Chân trời phía Đông, đã xuất hiện ánh sáng màu bạc.
Ngài Nguyên soái nhìn đồng hồ mới có sáu giờ hơn, tương đối hài lòng với khả năng khống chế thời gian của mình. Hơn nữa trong lúc XX còn XX mấy lần, so dự tính “vận động “đơn thuần thì coi như cũng khá lắm rồi.
Tuy việc thức trắng đêm không ảnh hưởng gì tới Hứa Mộ Triều, nhưng dưới sự kích động vì niềm hạnh phúc dạt dào , công thêm nhiều lần phóng thích sinh lý, thể lực cũng có phần cạn kiệt, cảm thấy hơi buồn ngủ.
Cố Triệt trầm mặc trong chốc lát, một tay ôm cô, một tay kia lục tìm trong túi áo quân trang, lấy ra một chiếc hộp nhung tinh xảo đưa tới trước mặt cô.
Cô như ngừng thở, cảm giác bối rối đã sớm tan thành mây khói.
“Đây là cái gì?” Cô biết rõ còn hỏi, bởi vì cô thật sự rất bất ngờ.
“Cho em.” Anh nhẹ nhàng hôn lên mái tóc đen của cô, ánh mắt quan sát vẻ mặt cô.
Chiếc nhẫn kim cương chói mắt, lẳng lặng nằm yên trong hộp.
Cô cất từng tiếng khó nhọc nói: “Anh có biết thứ này tượng trưng cho điều gì không?”
“Anh biết rất rõ.” Anh lấy chiếc nhẫn ra, vừa cầm tay cô, vừa đeo lên ngón áp út của cô. Độ lớn vừa khít. Ngón tay ngọc trắng hồng cùng với chiếc nhẫn trong suốt càng tôn lên vẻ rực rỡ của nhau.
Cố Triệt yên lặng cúi đầu, đưa ngón tay cô lên khóe miệng, khẽ hôn.
“Anh Triệt. . . . . .” Giọng nói cô có phần nức nở, ôm chặt lấy anh.
“Trước đây, động tác của anh quá chậm.” Cất giọng nhàn nhạt giọng tuyên cáo quyền sỡ hửu. Lần đầu tiên trong hai mươi lăm năm qua, ngài nguyên soái thừa nhận mình cũng có lúc tính sai.
Suýt chút nữa Hứa Mộ Triều đã bật cười —— bởi vì trước kia quá chậm, cho nên khi hai người mới vừa xảy ra quan hệ, đã vội vã xác định quan hệ sao?
Cô tựa vào lòng anh, giơ tay lên thưởng thức chiếc nhẫn dưới ánh đèn. Chợt nhớ tới điều gì đó, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Đúng rồi. . . . . . Tại sao hôm nay lần đầu tiên lại nhanh như vậy. . . . . . Thật ra thì cũng không quan trọng lắm, lúc ấy cô chỉ ngại nhiên vì dù sao chiến lực của Nguyên soái cũng đứng đầu đại lục. . . . . .”
Anh trầm mặc một chút, nói: “Lần đầu tiên nên hơi kích động, mất khống chế.”
Hứa Mộ Triều ngẩn ngơ. Cho nên. . . . . . cô phải thừa nhận dục vọng đè nén nhiều năm của ngài Nguyên soái sao? Khó trách. . . . . . lại mãnh liệt như thế.
Lần đầu tiên của cô là cùng Thẩm Mặc Sơ, nên cô không biết đàn ông dù mạnh mẽ đến đâu, đa số lần đầu tiên đầu kết thúc rất vội vàng. Bây giờ Cố Triệt vừa nói cô liền hiểu ra ngay. Cô nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm của Cố Triệt, thật sự không nhịn được cười: “Thì ra anh. . . . . . cũng có lúc rất đáng yêu.”
Có vẻ Nguyên soái thấy cô lảm nhảm quá nhiều, vừa nhìn đồng hồ liền cúi đầu ra lệnh: “Còn thời gian, tiếp tục đi.”
Chiếc nhẫn kim cương đã đủ khiến tinh thần Hứa Mộ Triều chấn động mạnh, mà đây cũng là lần đầu tiên một người khác khiến cô mềm lòng. Cô gật đầu đồng ý: “Được.”
Vì vậy, Nguyên soái lại đè lên người cô lần nữa. Đồng thời ánh mắt lướt qua chiếc nhẫn trên tay cô. Rất tốt, thời cơ đưa ra vừa vặn, còn mang lại hiệu quả hưng phấn tinh thần. Anh rất hài lòng.






Nguyên soái quay tay
Khi Cố Triệt tròn ba tháng vẫn còn một chú bé con mũm mĩm hồng hào, đôi mắt đen to tròn, hàng mi dài, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi. Cố phu nhân âu yếm ôm anh trong vòng tay, vui vẻ đùa nghịch vớI anh cả buổi, sau đó lại ngẩng đầu nhìn chồng với vẻ chán nản.
“Ông xã, không phải người ta nói ba tháng biết cười sáu tháng biết ngồi sao? Cục cưng thông minh như vậy, sao đã ba tháng rồi mà vẫn không cười?”
Cố nguyên soái thầm nghĩ, chẳng lẽ việc cải tạo gien có vấn đề? Không thể nào, toàn thể chuyên gia ở viện sinh học đã lấy tính mạng bản thân ra bảo đảm nhất định sẽ thành công. Nghĩ tới đây, ông bình thản nhìn vợ mình: “Chẳng phải bé cưng vẫn biết ngồi đấy sao? Không có chuyện gì đâu.”
Cố phu nhân ngẫm nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, kết quả kiểm tra các hạng mục của bé đều xuất sắc hơn người, sẽ không có vấn đề gì.
Vậy mà chờ khi anh lớn lên, Cố phu nhân càng thêm yêu thương đứa con này, về phần anh chưa bao giờ cười . . . . . chỉ đành im lặng chấp nhận.
Khi Cố Triệt biết viết, liền bắt đầu được cha mình bồi dưỡng trở thành người nối nghiệp Nguyên soái. Lúc mới bắt đầu, Cố phu nhân vẫn cảm thấy rối rắm —— có con cái nhà ai