Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2935 lượt.

iên được phóng lên bầu trời……..
Cả giới quân sự lẫn chính trị của Zombie, sau giây phút trầm mặc ngắn ngủi, không hẹn mà cùng góp ý với Tư lệnh Zombie. Người thì gửi văn bản, kẻ lại góp lời nội dung hầu như đều là mấy chữ giống nhau:
“Tư lệnh, cưới Thượng tướng Mặc Quân đi!”
Cô đâu chỉ là anh hùng chiến đấu, cô còn là thiên tài đích thực, là một kho báu quý giá. Không ai biết cô học mấy thứ này từ đâu, nhưng những thứ này, đều là nhưng kiến thức mà tộc Zombie rất cần!
Lại qua nửa năm, người chủ động kiêm nhiệm chức trưởng phòng nông nghiệp – Thượng tướng Mặc Quân tuyên bố,lương thực cả nước rốt cuộc cũng tạm biệt tình trạng cấp bách, khi tiến vào mùa thu hoạch, Zombie cả nước gần như sôi trào rồi!
Cưới cô ấy đi ! Vua Zombie! Cô ấy thậm chí….còn toàn diện hơn cả ngài. Biết tìm đâu ra người con gái như vậy?
Vua Zombie chỉ thản nhiên xem dòng tin tức từ Mặc Quân, nghe hết thuộc hạ này đến thuộc hạ khác kích động góp lời, trong lòng lại bình tĩnh như mặt hồ, không hề dao đồng.
Rốt cuộc, khi cuộc biểu tình của Zombie bùng nổ, muốn Mặc Quân gả vào Phủ Tư lệnh, Thẩm Mặc Sơ mới nhìn vào màn hình giám sát chiếu cảnh quần chúng kích động, biển người đông nghịt mà thở dài.
“Gọi Mặc Quân tới đây.” Anh nhàn nhạt nói với cảnh vệ, mà vị cảnh vệ vốn trung thành với Tư lệnh vững chãi như ngọn núi, cũng lộ vẻ vui mừng.
Mười phút sau, vua Zombie nhìn thấy Mặc Quân theo tư thế quân nhân chính hiệu, phong tư tuyệt thế xuất hiện trong tầm mắt mình. Nếu không phải vì dung mạo cô gái kia quá mức xuất sắc, ánh mắt quá sáng ngời, có lẽ đã khiến vua Zombie hoàn toàn nhầm lẫn cô với một người con gái khác, vốn đã bị chôn sâu vào tận đáy lòng.
“Tư lệnh.” Người mở miệng trước cũng là Mặc Quân, “Ngài không cần vì ý dân mà ép bản thân phải yêu tôi.” Cô nghênh ngang ngồi xuống trước mặt anh, “Tôi không kích động bọn họ gây áp lực cho anh, tôi hoàn toàn thật lòng, không phải vì cảm kích. Cho dù anh không cưới tôi, tôi vẫn sẽ làm những chuyện đó, bởi vì tôi tình nguyện.”
Sự tình nguyện mà ngàn vàng cũng khó mua nổi. Cái tôi quan tâm, cũng không phải là sự cảm kích của bốn mươi vạn Zombie kia.
Vua Zombie đương nhiên biết không phải do cô kích động dân chúng. Những gì cô cống hiến cho tộc Zombie, cô không cần nói tiếng nào, cũng đã chinh phục được trái tim của tất cả Zombie. Mà một người lạnh lùng ngay thẳng, chỉ thích làm theo ý mình như cô, sao có thể kích động đám người kia? Anh bình tĩnh gật gật đầu, tỏ vẻ là đã hiểu ý cô, sau đó, ấn nút trên thiết bị truyền tin.
Trong khoảnh khức trên màn ảnh xuất hiện một dung nhan cũng hết sức kinh người kia, ánh mắt của Thẩm Mặc Sơ hơi liếc sang thì thấy Thiếu tướng Mặc Quân vốn ngông cuồng, lại bắt đầu đứng ngồi không yên.
Hình ảnh người nọ trên màn ảnh, hàng mi dài lạnh lùng như băng, ánh mắt rực rỡ hơn cả kim cương. Chỉ là qua năm tháng, dung nhan vốn trong trẻo như ánh trăng đã thêm vài phần trưởng thành.
Mà người kia chỉ liếc nhìn vua Zombie, sau đó lại nhìn về phía Thượng tướng Mặc Quân đang cúi gằm, không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ im lặng không nói tiếng nào.
Vua Zombie bình tĩnh nói “Con gái của anh, tự đi mà rước về. Những chuyện cô ấy làm cho chúng tôi, tôi sẽ dùng lương thực, vũ khí để trả lại.”
“Tôi không về.” Mặc Quân nhìn vua Zombie chằm chằm, “Anh dựa vào đâu mà quyết định chuyện tôi đi hay ở?”
Thẩm Mặc Sơ không để ý đến cô, nói với người nọ: “Không ngờ hai người lại yên tâm ném con gái vào biên giới Zombie?”
“Thẳm Mặc Sơ!” Mặc Quân quăng ly trà, đứng lên, “Tôi đang nói chuyện với anh, việc này không liên quan gì đến họ.”
Tại đầu bên kia của thiết bị truyền tin, Cố Triệt rốt cuộc cũng nhíu mày vì tạp âm của Mặc Quân, giọng nói không hề giống sự quan tâm của người cha đối với con gái, lại mang theo vẻ khinh bỉ và khí thế bức người.
Cố Triệt nhìn Mặc Quân, không kiên nhẫn nói: “Cố Mặc Quân, bốn năm, vậy mà con không hề có chút tiến triển nào?”
Thẩm Mặc Sơ bất ngờ, nhìn Cố Triệt, anh cho rằng với tính cách bao che của Cố Triệt, nếu biết con gái yêu của anh ta và cô ấy đang ở trong quân Zombie, hẳn là phải giận dữ. Vậy mà anh ta lại nói….
Quả nhiên, bên này Mặc Quân ủ rũ gật đầu, dung nhan xinh đẹp tương tự như cha, khó giấu nổi vẻ cô đơn.
“Đúng vậy, cha à.” Cô nhìn Thẩm Mặc Sơ, gằn từng chữ một, “Giờ đã biết, có một số việc, không phải chỉ cần có nỗ lực là đạt được.”
Cha à, có lẽ tính tình cố chấp, ngang bướng trời sinh, của người họ Cố đã không còn linh nghiệm. Con rời nhà nhiều năm, thì ra không phải ai cũng có được sự may mắn như cha, người trong lòng mình cũng thích mình.
Con gái của cha, người con gái được nâng niu của cả đại lục, cũng không có được sự may mắn như cha.
Mặc dù con tập hợp được tất cả ưu điểm của cha và mẹ, sắc đẹp và chiến lực đủ để kiêu ngạo trên đại lục. Kể cả quá trình học tập và trưởng thành, trải qua cuộc sống gian khổ chẳng phân biệt ngày đêm chỉ vì muốn trở thành người con gái xứng đôi với vua Zombie, tính luôn cả chuyện con rời bỏ thân phận con người, dùng thuốc ngụy trang, trở thành mộ