Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2936 lượt.

“Ừm, anh nói đúng.” Cố Khanh khẳng khái kết luận. “nên về sau cô ấy có phát bệnh, mong cảnh sát các anh bỏ qua.”
Bạch An An cứng người – Tay hắn chỉ mới đặt trên eo cô mà cô đã không nói thêm được câu nào, người ngoài hành tinh cũng biết điểm huyệt câm sao?
Người ngoài hành tình này quả thật rất âm hiểm! Rõ ràng khi cô vụng trộm gọi điện báo cảnh sát sáng sớm nay, anh ta còn đang ngủ trong phòng khách. Vậy mà khi cô mở cửa phòng ngủ đi ra, anh ta lại khẽ lắc đầu cười như đã hiểu rõ mọi chuyện?
Anh ta còn ngồi chờ cảnh sát tới, chuông cửa mới reo lần thứ nhất đã dễ dàng chế ngự cô, còn khiến cô mất hết danh dự trước mặt cảnh sát? Về sau có muốn đầu thú cũng không có cửa. Huhuhu.
“Lại đây, chúng ta nói chuyện một lát.” Cảnh sát đi rồi, Cô Khánh không hề tức giận lại còn nói rất nhẹ nhàng.
Bạch An An run rẩy ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, anh thì ngồi trên ghế sofa, từ trên cao nhìn xuống. Vừa nhìn đã biết địch mạnh ta yếu, không có làm gì nổi rồi. “Hôm kia cô cũng thấy phi thuyền của tôi gặp sự cố.” Cố Khanh thở dài, trong mắt thoáng qua vẻ đau buồn. “Không phải tôi tới xâm lược Địa cầu. Tôi là huyết mạch cuối cùng của vương thất tộc tôi. Tôi đang thực hiện Bước nhảy không gian, lại bị lực hấp dẫn của Địa cầu hút vào.”
“Tôi muốn tạo ra một chiếc tàu không gian khác, như vậy tôi mới có thể rời khỏi đây. “Anh dùng ánh mắt chân thành nhìn cô. “Cô có thể giúp tôi chứ?”
Bạch An An chần chừ. Lời anh ta nói có phải sự thật không? Nhìn vẻ mặt anh ta chân thành như vậy, hơn nữa, đúng là anh ta……. rất có phong cách của hoàng tử!
“Để báo đáp.” Anh mỉm cười, “Tôi có thể tiết lộ cho cô biết trước, sáu tháng sau sẽ có đại nạn bùng nổ ở Địa cầu. Cô có thể sớm chuẩn bị.” Đại khái, là có thể giúp cô sống lâu hơn một chút.
Sáu tháng sau? Tháng bảy? Lúc cô vừa tốt nghiệp?
“Đại nạn gì?” Cô nửa tin nửa ngờ, tuy tất cả mọi người đều nói năm 2012 là năm tận thế, nhưng cũng chỉ là phỏng đoán. Bây giờ ngay cả người ngoài hành tinh cũng nói như vậy……
Anh nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô, anh tươi cười rạng rỡ. “Đến lúc đó nói tiếp.”
“Nhưng hoàng tử ngoài hành tinh!” Cô không tin có đại nạn gì hết, chỉ đau khổ nói. “Tôi là người không có tiền, cũng không có tài năng gì, bây giờ còn đang thất nghiệp, đúng là người vô dụng. Anh không muốn đổi nô lệ khác sao?”
Anh nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, lắc đầu. “Không cần lo lắng. Người càng mờ nhạt càng tốt, tôi càng dễ làm việc.”
Sau hôm đó, cuộc sống của Bạch An An người vô cùng mờ nhạt càng thêm hỗn loạn.
Trốn học, đó là việc tất nhiên. Mỗi khi người ngoài hành tinh Cố Khanh có nhu cầu là lại gọi cô chạy tới, cũng may học kỳ năm thứ tư cũng không có nhiều tiết học, chỉ tiếc là không thể tham gia những hoạt động ngoại khóa muôn hình muôn vẻ với lớp…………cũng tốt, mọi người vui vẻ tiến về phía trước, chỉ có cô là bị người ngoài hành tinh tóm cổ.
Tìm việc? Đừng có nghĩ tới! Lần đầu tiên cô ăn mặc chỉnh chu lén chạy tới một công ty nhỏ phòng vấn xin việc, rõ ràng đã ngồi trong phòng còn bị Cố Khanh túm cổ áo lôi về.
“Bây giờ cô không thất nghiệp.” Anh thản nhiên nói. “Tôi là ông chủ của cô.”
“Nhưng anh không trả lương cho tôi!” Cô hùng hồn nói.
“Bộp—–“ Mấy xấp tiền giấy màu đỏ mới tinh được ném xuống trước mặt cô, anh khoanh tay từ trên cao nhìn xuống cô. “Đủ chưa?”
Người ngoài hành tinh sao lại có nhân dân tệ? Cô nheo mắt, tiền giả sao? Nhưng……sờ vào cảm giác rất chân thật.
“Kiếm được.” Anh khinh bỉ. “Kiếm từ thị trường chứng khoán chỗ các cô.”
Cô nhớ mấy ngày trước đã tới ngân hàng mở tài khoản chứng khoán cho anh ta, còn bị anh lấy đi hai ngàn tệ tiền tiết kiệm cuối cùng………..vậy mà, đã biến thành nhiều như vậy?
Người ngoài hành tinh là cao thủ đầu tư cổ phiếu?
Mà khi Cố Khanh nhìn thấy vẻ ngưỡng mộ trong mắt cô, tự nhiên lại cảm thấy vui sướng.
Nghĩ lại, anh cười thầm trong lòng. Cố nhị công tử mười lăm tuổi đã gây sóng gió trong Sở giao dịch tài chính Đế đô lại suy đồi tới phải đi kiếm tiền bằng cổ phiếu, lại còn đắc chí vì sự ngưỡng mộ của một cô bé lạc hậu trăm năm trước.
“Vậy nên sau này, cứ yên tâm mà làm việc cho tôi.” Anh kéo cổ áo cô, nhìn cô như con thỏ nhỏ đỏ bừng mặt giãy dụa trong tay mình, tức giận mà không dám làm gì.
Mỗi ngày ở cạnh một con thỏ tức giận đến thiếu điều xù lông, hình như cũng không tồi.
Nhưng số tiền anh ta đưa cho cũng bằng số tiền lương một sinh viên mới tốt nghiệp ra trường kiếm được trong một năm. Bạn học Bạch An An gần đây sống rất thê thảm, không nhịn được lên mạng mua một đống quần áo mới. Cũng thuận tay mua cho tên người ngoài hành tinh khốn kiếp mấy bộ. Mua xong thì thấy rất nhẹ nhõm, nhìn trai đẹp ngoài hành tinh cũng thuận mắt hơn rất nhiều.
Nếu 2012 là năm tận thế, vậy có làm công cho người ngoài hành tinh cũng không có vấn đề gì.
Cố Khanh làm việc rất có kế hoạch. Nửa tháng sau, anh ta kiếm đủ tiền từ thị trường chứng khoán liền đưa cho Bạch An An một bản kê khai chi tiết. “Làm cho thỏa đáng.”
Bạch An An cầm lấy đọc.
“Một, một kho hàng.” À, cái này đơn giản.