Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2906 lượt.
m."
Quan Duy Lăng "....."
Bên cạnh Hứa Mộ Triều, người phụ nữ chỉ sợ thiên hạ không loạn kia híp mắt nhìn anh cười: "Thượng tướng, vì sao làm ra vẻ như đang lâm trận gặp quân địch lớn mạnh vậy? Sợ tôi ăn anh à?"
Quan Duy Lăng bị cô nói đến không thốt được lời nào. Hầu Manh nhìn bộ dáng anh tay ôm đứa nhỏ tay dắt đứa lớn, cô thở dài, nhìn Hứa Mộ Triều nói: "Đường đường là Thượng tướng, lại trở thành vú nuôi của nhà chị."
Hứa Mộ Triều cũngnói thật lạnh nhạt: "Đó là do tính cách của anh ấy, em không nhìn ra sao?"
Hầu Manh nhìn Quan Duy Lăng, ánh mắt dịu dàng khiến trong lòng Quan Duy Lăng dựng lên cảnh giác.
"Nhìn ra rồi." Cô đứng lên, mềm mại quyến rũ, lại vô cùng có tính xâm lược tới gần anh đang trầm mặc: "Thượng tướng, anh cần giúp đỡ."
Quan Duy Lăng khó có thể cự tuyệt thỉnh cầu của Hứa Mộ Triều. Cho dù trong lòng anh, cô và Cố Triệt đã là vợ chồng, là người anh quý trọng hơn cả sinh mệnh và yên lặng bảo vệ.
Cho nên đêm nay, anh mới một thân quân phục, bị Hầu Manh cặp tay, nhận lấy đèn flash từ đám phóng viên vừa khiếp sợ vừa nhiệt liệt.
"Tạo ra chuyện xấu cùng tôi, cũng không mang đến lợi ích gì đâu." Anh hờ hững nói với người phụ nữ đang choàng tay mình.
Cô mặc một bộ váy màu đen, tóc đen kết hợp với làn da như gốm sứ trắng như người đẹp băng tuyết, tươi đẹp lười nhác lại ngạo mạn khiến người ta kinh ngạc. Cô đứng trong sàn nhảy, ngẩng đầu, nhìn anh cười ngọt ngào: "Ít nhất có thể đảm bảo sự an toàn của tôi."
Cũng đúng. Làm gì có hắc đạo nào dám đụng đến người phụ nữ bên người Thượng tướng? Quan Duy Lăng gật gật đầu, đồng thời ánh mắt theo phản xạ có điều kiện nhìn bốn phía, xem thử có nguy hiểm đang ẩn nấp hay không?
Khi lơ đãng, anh quay đầu nhìn lại, thấy người phụ nữ lộng lẫy diễm lệ như đá quý trong lòng mình, ánh mắt vốn khinh mạn, lại lóe lên sựdịu dàng thương tiếc.
Quan Duy Lăng cũng chỉ trầm mặc, theo ý cô nhảy hết điệu nhảy này đến điệu nhảy khác.
"Nè,Thượng tướng!" Hình như cô đã uống không ít rượu. Tại trường hợp như hôm nay, người quen biết cô còn nhiều hơn cả anh.
Anh nắm chặt cánh tay tinh tế của cô.Cô bình tĩnh nhìn anh, phả ra hơi thở như lan: "Anh, người này, sao lại có tấm lòng lương thiện như vậy?"
Không thể không thừa nhận, dù không thích tính bốc đồng của cô, nhưng cô quả thật có vẻ đẹp kinh người. Vẻ đẹp của cô không giống vẻ đẹp của Hứa Mộ Triều.Vẻ đẹp của cô là vẻ đẹp thấm vào tận xương tủy.
Mà dáng vẻ thẹn thùng mềm mại trong lòng đàn ông của cô, có lẽ được rất nhiều người hiển quý ở đế đô theo đuổi. Mà một người bình thường như cô, lại dám ở đế đô phức tạp, bảo trì tấm thân hoàn mỹ, lại lấy tài hoa và phong cách sắc bén, nổi tiếng khắp đế đô. Điểm này, ngay cả anh, cũng không thể không khâm phục.
Quan Duy Lăng mơ thấy một giấc mơ thật dài
Trong mơ, anh quỳ gối trước giường của Cố Triệt đang hôn mê, khóc thút thít. Trên tay anh cầm ảnh chụp, Hứa Mộ Triều bị Minh Hoằng ôm vào lòng, Minh Hoằng thân thiết hôn lên mặt cô.
Thật sự là một giấc mộng tuyệt vọng. Anh đã lâu lắm rồi không nhớ lại cảnh đó.
Có lẽ là do men rượu, khiến anh nhớ về quá khứ.
Anh mở mắt ra, nhìn Hầu Manh đang gối lên tay mình. Đệm chăn màu trắng bao trùm nửa người dưới của hai người. Tấm lưng của cô như một khối bạch ngọc hoàn mỹ, lẳng lặng tựa trong lòng anh.
Nhận thấy động tĩnh của anh, cô cũng chỉ lầu bầu một tiếng rùi cọ xát vào lòng anh: "Thượng tướng, anh làm ơn đừng muốn tôi chịu trách nhiệm với anh nha. Tôi còn trẻ, còn anh lại già như vậy..."
Anh buồn cười. Ngón tay quấn quanh tóc cô, nhẹ nhàng kéo một cái: "Tôi già thật ư?"
"Mười tuổi đó, có thể trở thành chú của tôi rồi." Cô xoay người, kéochăn che cảnh xuân trước ngực, "Chú Thượng tướng, tối hôm qua có vừa lòng không?"
Quan Duy Lăng không nói gì. Anh xuống giường, quay lưng về phía cô, mặc quân trang vào.
Cô là một yêu nữ, thật sự là một yêu nữ. Anh vẫn tưởng, định lực như anh, vậy mà cuối cùng vẫn bị vây hãm trong hươngdịu dàng của cô. Cấp bậc Thượng tướng, những năm gần đây tiểu thư danh giá ngả vào lòng đâu chỉ cóvài người? Cũng cùng một động tác, cùng một loại thẹn thùng, cùng một loại ánh mắt đợi chờ, nhưng do cô làm ra, lại mang phong tình nghiêng nước nghiêng thành, cũng là đàn ông, anh không cách nào từ chối.
Đêm qua, cô say, ngồi trên xe chuyên dụng của Thượng tướng, tựa đầu vào vai anh, dung nhan minh diễm của thiếu nữ mang theo sự tủi thân, giọng nói tinh tế lộ ra dịu dàng không hề giả vờ.
"Thượng tướng, ôm tôi một cái, có được không?"
Mà Quan Duy Lăng khi nhìn thấy đôi mắt như ánh sao kia, bỗng nhiên cảm thấy tâm tình như biển cả ban đêm, thoạt nhìn rất bình lặng, nhưng lại có một sức mạnh màu đen, khiến cho anh hoảng hốt động lòng.
Cái gọi là giai nhân....
Sau đêm hôm đó, không phải Quan Duy Lăng không nghĩ tới việc chịu trách nhiệm. Dù sao anh không ghét cô, hơn nữa còn là....của cô
Còn chưa đợi anh đề xuất, Hầu Manh đã vung mạnh tay, nhìn anh như nhìn thấy lũ lụt t