XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343024

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3024 lượt.

iếng, chỉ duy trì nụ cười thỏa mãn.
Hudgens lười biếng nói: “Được rồi được rồi, lấy thật nhiều người đẹp và tiền tài về cho chúng ta. Nếu không lần sau, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua ngươi đâu.”
Dường như Hudgens nghĩ tới điều gì lại nói: “Đúng rồi, đã đến đây thì đi gặp em gái ta đi. Nó đại khái vẫn chưa thỏa mãn dục vọng, muốn tìm ngươi để xả bớt đấy.” Nói xong nghiêng mắt nhìn Thẩm Mặc Sơ một cái, “Thật không hiểu nổi, sao nó lại yêu thích đám đầy tớ quái vật này chứ.”
Thẩm Mặc Sơ bất động, đôi mắt màu xanh lục bình tĩnh như mặt hồ: “Vâng, thưa chủ nhân.”






Tôi yêu cô, Mộ Triều.
Edit: Loyal
Beta: Myumyu

Không phải chỉ có đổ máu mới gọi là chiến tranh, mới là hy sinh. Khi Thẩm Mặc Sơ ở lại trong tòa tháp cổ đến mười ngày sau, tại đại lục, Hứa Mộ Triều cùng tìm đủ mọi cách để bí mật liên lạc với loài người.
Lựa chọn đầu tiên của cô, chính là một tù binh _____ Chu đội trưởng thành Tuyên Phương.
Chẳng lẽ muốn ông cảm ơn vì đã cô không giết ông sao? Trông cô có vẻ không giống như người nói láo. Nhưng cô cũng đã từng đóng giả làm con người, nội ứng ngoại hợp với Thú Tộc bắt ông làm tù binh, sao ông có thể để các vị tướng lãnh cao cấp mạo hiểm như vậy? Hơn nữa đám Thú Tộc kia thật sự hi vọng hòa bình ư?
“Đội trưởng Chu?” Một giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe vang lên sau lưng.
Đội trưởng Chu chần chờ xoay người lại, thấy một chàng trai tuyệt mỹ, mặc quân trang màu đen của Thú Tộc, xuất hiện trươc cửa phòng. Ông nhận ra cậu ta, cậu nhóc A Lệ này đã cùng Hứa Mộ Triều ngụy tranh thành thường dân chạy nạn.
“Còn chuyện gì nữa?” Đội trưởng Chu không vui nói, “Tôi sẽ không đồng ý.”
A Lệ nhìn đội trưởng Chu: “Hứa Mộ Triều là người thú, còn tôi là con người trăm phần trăm.”
“Vậy thì sao?” Đội trưởng Chu mắng, “Đồ phản bội!”
A Lệ nghiêm mặt: “Suốt cả cuộc đời tôi không hề phản bội lại chủng tộc của mình. Còn ông nên hoàn thành yêu cầu của Hứa Mộ Triều.”
“Đừng có mơ!”
A Lệ lẳng lặng nói: “Vời cấp bậc và chức vụ trung úy của ông, chắc cao nhất cũng chỉ mới tiếp xúc với mật mã cấp ba?”
Toàn thân đội trưởng Chu cứng đờ, hoảng sợ nhìn A Lệ: “ Làm sao cậu biết….”
A Lệ lấy từ trong người ra một tờ giấy trắng lớn chừng bàn tay, phía trên viết đầy chữ số ký hiệu, đưa đến trước mặt đội trưởng Chu: “Đây là mật mã tình báo cấp bảy dùng trong thời chiến, mặc dù ông xem không hiểu nhưng vẫn có thể đoán được là thật hay giả. Hiện giờ tôi lệnh cho ông, thông báo với Hứa Mộ Triều rằng đã đồng ý liên lạc với loài người. Hơn nữa hãy giúp tôi chuyển mật mã này đến đế đô, xin bọn họ lập tức phái tướng lãnh cấp cao tới đây đàm phán hòa bình.”
Đội trưởng Chu lập tức nhận lấy tờ giấy kia, sau khi xem xong liền vô cùng sợ hãi. Ông ta gấp nó lại cẩn thận, bỏ vào túi áo sơ mi bên người. Sau đó, ngẩng đầu nhìn A Lệ, giọng nói cung kính mang theo vài phần trịnh trọng: “ Thượng cấp….. Ngài rốt cuộc là ai?”
Tại sao lưu lạc cùng với Thú Tộc? Tại sao lại giúp cô gái kia?
A Lệ hơi ngẩn ra, nở nụ cười khổ: “Tôi và ông, đều là tù binh của người thú.” Nhưng ông may mắn hơn tôi rất nhiều.
A Lệ lại nói: “Chuyện tôi tới tìm ông, làm ơn giữ bí mật với Hứa Mộ Triều và những người thú khác.”
Khi Hứa Mộ Triều biết được đội trưởng Chu thay đổi ý kiến thì hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng vui mừng phấn chấn. Với lai lịch và nhân phẩm của đội trưởng Chu, ông ấy chắc chắn là lựa chọn thích hợp nhất.
Đội trưởng Chu lập tức xuất phát, không ngừng chạy đến lãnh địa của loài người. Mất một ngày, ông mới tới được cứ điểm quan trọng của đội quân phía Nam, trình lên thiếu tá thống lĩnh quân đội tờ giấy ghi mật mã tình báo cấp bảy cùng với bức điện tín do chính tay Hứa Mộ Triều viết, thiếu tá hoảng sợ nhanh chóng báo cáo về đế đô.
Nửa giờ sau, bọn họ nhận được chỉ thị từ đế đô, đại biểu tướng lãnh cấp cao của đế đô muốn đàm phán hòa bình, sau hai giờ nữa sẽ lập tức đáp máy bay chuyên cơ tới đây, dự tính sẽ đến trong tối hôm nay.
Hai người thấy đế đô phản ứng nhanh như thế thì vô cùng khiếp sợ, bọn họ không biết, đế đô coi trọng chuyện này đến vậy là vì mật mã cấp bảy chỉ có cấp bậc thiếu tướng trở lên mới biết được, hay là vì bức thư của Thú Tộc?
————————————
Màn mưa bao trùm doanh trại, hơi lạnh tiến vào theo từng con gió. Lá cờ màu đen của thú tộc bị mưa tạt ướt dán trên cột cờ, một lính trinh sát bán thú trẻ tuổi đứng canh gác trong mưa, buồn bã nhớ đến đám thú cái ở phía Nam.
Bộ chỉ huy của đại đội năm nằm ở tầng cao nhất trong tòa nhà của loài người. Từ ngoài ban công rộng lớn nhìn vào, cả thân thể Hứa Mộ Triều co rụt nằm trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, nhíu mày ngủ say. Cô mới vừa tắm xong, mái tóc dài chỉ mới khô được một nửa, xõa tung trên ghế dựa.
Khi A Lệ đi đến ban công cô nằm co ro trên ghế. Từng cơn gió lạnh buốt thổi từ cửa sổ vào, mà cô lại không hề tỉnh giấc.
A Lệ cởi áo khoác quân trang của mình xuống, đi đến trước ghế nằm phủ lên người cô.
Những ngón tay trắng như tuyết của cô giữ chặt lấy áo khoác, từ